Truyện Sex Chuyến đi phượt đáng nhớ
Quỳnh Thy chăm chú nhìn tôi chờ đợi câu trả lời, mà như thái độ có lẽ em chờ đợi từ lâu lắm rồi. Tôi giả tảng ngó lơ đi chỗ khác, không dám nhìn trực diện vào mắt của Quỳnh Thy.
– Làm sao biết được hả em, tình cảm không thể tự nhiên mà có, nếu có thì nó phải từ hai phía.
Tôi thở dài, có thể Quỳnh Thy cảm thấy rất buồn nhưng đây là câu trả lời có tính an ủi nhất mà tôi có thể nghĩ ra, lúc này tôi chẳng nghĩ được câu nào đó hơn nữa.
– Em biết…
Quỳnh Thy ngồi hẳn xuống, mặt em đã đối trực diện với tôi rồi, lúc này tôi có thể tránh đi đâu được cơ chứ. Khác với vẻ ngoài rất lạ, em nhìn sâu vào tôi, như muốn thấu hiểu tâm can tôi, trong mắt em có cái gì đó thẳm thẳm, u buồn..
– Em biết trong mắt anh em chẳng là gì cả.
Rốt cục Quỳnh Thy lại đưa ra một câu nói đầy thất vọng, ánh mắt chan chứa, vẻ mặt thẫn thờ khiến tôi cảm thấy mình như làm một điều gì đó có thể gọi là tội ác.
– Quỳnh Thy này – Tôi đưa tay vuốt tóc em
Quỳnh Thy bật khóc, nước mắt như giọt sương đêm lăn xuống má em. Tôi khẽ lấy tay ngăn lại nhưng không được, nó tràn qua cả tay tôi, đi tới tận tim.
– Có những thứ tưởng như là tình yêu nhưng không phải, như anh và cô bạn anh kể với em lần trước đấy. Rút cục tụi anh và cô ấy lại tự phá vỡ đi hạnh phúc của mình – Tôi thở dài ngao ngán.
– Em không quan tâm đâu! Dù sao thì hôm nay em cũng phải…
– Hình như em hơi say rồi, em vào nghỉ đi
Tôi ngắt lời Quỳnh Thy, cố không để em nói ra điều không nên ấy. Tôi không thể làm gì để giúp em được, chỉ biết ngăn chặn mà thôi.
– Anh… – Quỳnh Thy sững người nhìn tôi, sự thất vọng lại càng thêm ghê gớm.
– Em nghỉ đ…..
Tôi chưa kịp nói hết thì Quỳnh Thy đã ghì chặt lấy đầu tôi mà đặt vào đó một nụ hôn dài. Tôi như muốn ngộp thở, mắt tôi hẳn là phải trợn ngược lên vì kinh ngạc mất. Tôi hoàn toàn bị động và không thể chống đỡ trước sự bất ngờ của Quỳnh Thy..
Cuối cùng sau phút giây choáng ngợp tôi cũng đẩy được Quỳnh Thy ra khỏi môi tôi. Mắt em nhắm nghiền, đẫm nước mắt. Cơ thể em run rẩy phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi.. tôi chẳng biết làm gì cả.. rồi cứ thế tự động ôm lấy đầu Quỳnh Thy dựa vào ngực mình.
Tiếng khóc nức nở của Quỳnh Thy bộc phát, em khóc như trẻ con, như thoát ra khỏi sự kìm nén bấy lâu nay mà em phải chịu đựng. Bờ vai em rung mạnh nhưng vẫn không kìm nổi những tiếng nghẹn ngào.. Từng tiếng nấc của em mỗi lời như một kim châm đâm vào tim tôi đau nhói. Nếu có thể thì tôi cũng… nhưng rồi tôi vẫn không thể, không thể làm gì..
Tôi không thể định hình được thời gian Quỳnh Thy đã khóc bao lâu nữa. Bờ vai rung rung thì cuối cùng cũng dừng lại, tiếng nấc cũng chìm đi vào màn đêm chỉ để lại sự tĩnh lặng, một sự tĩnh lặng đáng sợ, với cả tôi và chắc cả của em, Quỳnh Thy nữa.
– Em hiểu rồi.
Quỳnh Thy nhoẻn miệng cười gạt những giọt long lanh còn vương trên khóe mắt. Tôi im lặng giúp em lau nốt phN