Truyện loli
Từ sáng hôm sau, các buổi tập thể lực của tụi nhỏ được xen kẽ bằng những buổi bơi lội.
Hồ bơi có suất sớm nhất là 5: 30 Đến 7 giờ sáng, so với giờ tụi nó chạy hàng ngày là khá trễ, nên con Loan rất thích vì được ngủ lâu hơn một chút.
Mặc dù tối mấy anh em nó đều ngủ trước 10 giờ, có hôm chỉ mới 9 giờ đã ôm nhau ngủ, nhưng con nhỏ vẫn thấy thèm ngủ lắm. Sáng mà bị mấy anh lôi khỏi giường để chạy sớm, nó đều phải mất cả mười phút vừa chạy vừa ngáp ngắn ngáp dài mới tỉnh ngủ. Giờ đi bơi chỉ phải dậy lúc 5 giờ sáng thì đúng là sướng hơn chạy bộ nhiều. Chưa kể xuống nước nó vận động thoải mái hơn chạy bộ, cảm giác phấn khích y như năm trước cả nhà cùng kéo nhau dậy đi bơi sớm. Mỗi lần nhớ tới cả nhà, nhất là ba mẹ, rồi anh Khanh, là nó lại muốn rơm rớm nước mắt…
Bơi lên xong thường anh em tụi nó đi ăn sáng ngay. Cũng có bữa mua về nhà ăn, vài bữa thì tự nấu.
Những ngày hè này của 3 anh em trôi qua rất dễ chịu.
… Cho đến một ngày…
Thằng Bo bám thành hồ, ngụp xuống dưới mặt nước, rồi ngoi lên “thở nước” liên tục sau vòng bơi nước rút cuối cùng của hôm nay.
Khi nó lấy lại hơi thở bình thường, nhịp tim đã chậm lại, nó ngước nhìn cặp mông căng mẩy của con em diêu diêu ra sau khi con nhỏ đang dẫm lên các bậc thang inox bước lên bờ. Bộ bikini siêu thiếu vải khiến cặp chân con nhỏ càng thêm dài miên man, và cái miếng vải bé tí che chỗ kín sau một tiếng bơi dưới nước đã dúm lại gần như một cọng dây, sắp sửa lọt thỏm vô giữa cái khe thịt gợi dục của con nhỏ, lòi một phần mép bướm ra ngoài khiến tim thằng nhóc lại đập loạn nhịp.
Lúc con bé leo hẳn lên bờ, quay người lại, thì mắt thằng nhóc lướt từ dưới đùi lên cái mu nhô cao của con nhỏ, và hai mép thịt nửa kín nửa lòi ra khỏi miếng vải tam giác vắt chính giữa cái thigh – gap giữa hai đùi, khiến thằng nhóc cứ phải nuốt nước miếng ừng ực.
Vì con ku đã dựng đứng lên trước quần nên thằng Bo đành bỏ ý định đi lên ngay. Ánh mắt nó lia quét liên tục vùng hạ thể của em gái, hận vì không được lột truồng con em ra ngay tại chỗ để úp mặt vô giữa háng mà bú cho đã.
Khi ánh mắt nó vừa lưu luyến rời vùng tam giác quyến rũ của con nhỏ thì chạm ngay cái bụng tròn nhô ra ngay bên trên của em gái. Góc nhìn từ dưới nước lên khiến bụng con em càng có vẻ phình tròn ra rõ hơn.
Thằng ku nói với lên với con em đang đứng trên bờ chờ tụi nó…
– Em xuống tắm trước đi. Tụi anh thở nước thêm mấy hơi rồi lên sau.
– Dạ. Vậy em tắm trước heng.
– Thằng Bo gật gật đầu vẫy tay với con em, rồi quay qua nói với thằng Bi…
– Nhìn bụng nó kìa Bi. Chắc mình phải tăng cường luyện thể lực cho nó quá. Chứ vòng hai ngày càng to rồi. Tập vậy mà vẫn không xẹp nổi.
– Ờ. Với giảm tinh bột nữa. Dạo này tao thấy nó ăn nhiều lắm.
– Uh. Chắc phải lên kế hoạch giảm cân khác cho nó. Từ lúc đi tour về coi như nó giảm cân không thành công.
– Thôi lên đi mày, người ta bắt đầu thổi còi đuổi lên hết rồi kìa.
– Đợi tao thở nước cho mềm xuống coi. Đang độn muốn bung quần ra sao lên được.
– Há há… Tao cũng vậy. Bơi xong sung quá mà.
– Ờ. Nhìn mà cứ ước được làm ngay tại thành hồ.
– Trời ạ. Mày muốn ở dưới hồ luôn hay gì mà nói tiếp vậy.
– Há há… Thôi, thở nước.
– Nói xong thằng Bo hụp xuống nước thở phọc phọc, thằng Bi cũng hụp xuống nước ngay sau đó.
Sau gần ba chục hơi như vậy, hai thằng cảm thấy ku đã xìu xuống bớt, không còn quá lộ liễu nữa, nên hai đứa nhoài người, chống tay lên thành hồ, rồi nhổm một phát lên khỏi mặt nước, co chân đứng thẳng lên bờ mà không cần dùng thang leo lên như con em khi nãy.
Vừa đi xuống phòng tắm, lắc lắc đầu cho nước ra khỏi hai lỗ tai, thằng Bi thì thào với thằng Bo…
– Mà cũng lạ ha. Tao với mày đi về chừng một tuần là eo ót ngon lành, tập thể lực căng một chút là bụng lên múi cứng ngắc như cũ luôn, còn nó sao nó khó xuống cân ghê.
– Chắc con gái á. Theo thống kê thì khả năng vận động và đốt năng lượng của nữ ít hơn nam.
– Ờ. Chắc vậy quá. Nghe nói nữ hay bị mỡ đùi nữa, chắc do cơ chế tích mỡ của nữ quá.
– Ờ. Nữ mà. Tích mỡ để nuôi con đó.
– Há há… Có lý! Chứ không thì nếu bầu rồi lấy đâu ra năng lượng dự trữ mà nuôi con chứ.
– Ờ. Nam đâu cần tích trữ, cứ xong là phọt hết ra mà sướng, khà khà…
– Hà hà. Đúng vậy. Mình cứ gọi là nhanh, gọn, khỏe ha, khỏi rườm rà như con gái phải vác cái bụng b… ủa ủa… Khoan đã!
– Hả? Gì vậy? Mày rớt kính bơi dưới hồ hả Bi?
– Kính bơi nào? No no! Vụ kia kìa… Hay là… Hic hic… Dám lắm á! Má ơi… Không biết có phải khả năng đó không… Trời ạ…
– Hả? Khả năng gì? Vụ gì? Đừng làm tao teo nha Bi!
– Thằng Bi hạ giọng thì thào khi tụi nó đã bước vào nhà tắm…
– Đeo ba lô ngược!
– Ai?
– Còn ai nữa?! Con Loan chứ ai!
– Ặc!
– Thằng Bo như đứng hình. Nghĩ lại cái dáng bụng tròn tròn của con em mà nó nghía lúc nãy từ dưới nước lên, nhất là cái cách phình lên rất khác thường kia… Thằng nhóc bỗng tái mét.
Nhìn qua thằng Bi, nó cũng thấy thằng ku đang tái xanh.
Hai đứa đứng sững như hai bức tượng ở trước cửa phòng tắm vài giây, rồi khi thấy nhiều người đi vào sau đang bị tụi nó cản đường, thằng Bo lắc lắc đầu đi tiếp và nói nhanh…
– Tắm xong nói tiếp. Tránh ra đi chứ đứng đây cản đường người ta kìa Bi!
– Hic hic…
Hai thằng chia nhau đi vô hai phòng tắm cạnh nhau. Cởi quần bơi ra vắt lên cửa, lấy dầu gội, xà bông ra rồi bắt đầu mở nước tắm.
Lúc tắm và bôi xà bông, con ku dài của tụi nó đều xìu xuống hết, rũ rượi dưới dòng nước phun ra từ vòi sen, chứ không có “cửng” lên như thường ngày, mặc cho sau hơn một tiếng vận động mạnh dưới nước, cơ thể ở tuổi “bẻ gãy sừng trâu” của đứa nào cũng đều sung sức bừng bừng.
Tắm xong, tụi nó đi ra chỗ gửi đồ, lấy túi đồ cầm vô phòng tắm trở lại, lấy khăn lau khô người và thay đồ sạch vô.
Lúc đi ra ngoài, đứa nào cũng tái mét chứ không có hứng khởi sau bơi xong, lại càng không có chuyện rôm rả hỏi nhau lát nữa ăn gì như mọi khi.
Hai thằng lúc này đều xanh mướt, ngồi trên băng ghế đá đợi con em.
Thằng Bi thì thào…
– Lỡ đúng vậy thì toang rồi.
– Mày làm tao ớn hà. Đợi đi về mua que thử cái đã.
– Rồi lỡ que thử ra… đúng vậy thì sao? Hic hic…
– Hơ hơ… Tao… tao không biết. Mày hỏi tao rồi tao biết hỏi ai đây?!
– Anh Đen!
– Ờ. Đúng đúng! Anh Đen!!!
– Ổng chuyên gia vụ đó mà. Nguyên cả bầy dê, cừu, chó má gì ổng còn cho sinh sản được tuốt, kể cả con bé Năm nhà ảnh cũng cho đẻ…
– Nghe tới đây, thằng Bo hoảng hốt trố mắt nhìn thằng Bi, rồi vội vàng đập vô vai thằng anh, và gắt nhỏ để chặn lại:
– Suỵt!!! Con lạy thánh Bi!!! Thánh ăn gì con cúng!
Thằng Bi cũng giật mình, hoảng hốt đưa tay tự bịt miệng mình lại, đưa mắt ngó dáo dác một vòng.
Tầm này là lúc hồ bơi vắng khách nhất. Suất đầu tiên còn có một số người đi tập sáng sớm, chứ suất tiếp theo bắt đầu ngay đầu giờ làm việc buổi sáng, nên hầu như chỉ có vài đứa học sinh đang nghỉ hè là xách túi đi vô mua vé thôi. Người lớn chẳng ai bơi giờ này hết.
Khi chắc chắn không có ai ở gần đó, thằng Bi mới thở phào nhẹ nhõm, rồi xoay lại thì thào với thằng em:
– Phù phù… Hic hic… Rối quá nên tao lỡ lời. Sorry mày!
– Haiz… Thôi bỏ qua đi. Tao cũng vậy à. Căng não cũng làm tao quên mất anh Đen. Mày còn nhớ tới ảnh là giỏi rồi. Ảnh là chuyên gia vụ này, hy vọng ảnh biết.
– Giờ gọi luôn hay sao? Không biết ổng dậy chưa. Thi xong nghe nói ổng hay ngủ nướng lắm.
– Trời ạ. Mày đừng làm tao rối thêm nha Bi! Đã kêu là để thử que mà!
– Nói tới hai tiếng “thử que”, thằng Bo hạ giọng thật thấp xuống, chỉ còn như tiếng muỗi kêu. Xong nó mới nói to hơn một chút, mặc dù vẫn trong phạm vi “thì thào”:
– Thử xong đi, rồi gọi gì gọi sau.
– Ờ. Hic hic. Tao đúng rối thiệt luôn. Nãy tắm mà tao thấy nước lạnh ngắt.
– Ờ. Teo trym lun chứ không lên nổi.
– Đúng đúng. Mày cũng vậy hả?! Tao tưởng chỉ mình tao chứ. Hic hic…
– Thằng Bi than thở, nhớ tới tình cảnh “thằng em” của mình mềm xèo lúc tắm hồi nãy. Còn thằng Bo thì không để ý vụ “hàng họ” của tụi nó, trong đầu thằng ku chỉ có hình ảnh cái bụng “chướng” lên rất “dị” của con em khi nãy. Nó nói:
– Mà lát về ghé mua que luôn, hay tách ra tao chở nó về còn mày đi mua?
– Ghé luôn đi chứ tách làm chi?
– Lỡ người ta… nghi ngờ gì không? Mình chở nó ngồi sau mà.
– Hơ hơ… Đúng á. Thôi mày chở nó về trước đi, tao mua một mình.
– Ờ. Vậy tốt hơn.
– Nhưng mà…
– Nói tới đây thằng Bi ngập ngừng, nó nhìn qua thằng em rồi cầu cứu:
– Hay… mày để tao chở nó về cho, mày mua được không?
– Sao vậy?
– Tao… ớn.
– Mắc cỡ á? Chơi nó tét lone mà không mắc cỡ?! Mua que lại mắc cỡ?!
– Thằng Bo bực mình gắt lên khiến thằng Bi hốt hoảng. Nó lật đật đưa ngón tay lên môi ra hiệu cho thằng em:
– Suỵt!!! Con lạy thánh. Cần nhang đèn gì thì nói con cúng!
– Úi! Sorry! Hic hic…
– Que gì vậy mấy anh? Kem á?
Hai thằng còn đang hoảng hốt thì chợt có tiếng con gái vang lên ngay bên cạnh khiến tụi nó giật bắn:
– Ặc. Em… em xong rồi hả?
– Làm anh hết hồn!
– Hihi… Nay mấy anh nhạy cảm ghê á.
Thằng Bi đưa tay lên gạt mồ hôi trán, cố gắng làm chậm nhịp tim đang đập bình bịch trong lồng ngực, cười khổ với em gái:
– Hà hà… hơ hơ… Tụi anh nhạy cảm thiệt mà. Anh từ xưa tới giờ chỉ yêu màu tým, thích màu hồng, ngại gió, sợ mù sương, sáng nắng chiều mưa trưa mát mát, em hông biết sao?
– Hahaha… Hèn gì anh thích… cái mông anh Nhàn. Rất hợp với bài quảng cáo anh vừa rao đó. Hí hí…
– Sặc. Hơ hơ… ơ ơ… Tại mày nha Bo!!! Tung tin đồn nhảm có thể bị phạt hai chục triệu nha ku! Chánh phủ đã quy định rồi á!
– Haha… Hot trend bây giờ là lộ tin đồn, lan tin đồn, phủ nhận tin đồn, xong… thực hiện lời đồn. Mày càng phủ nhận thì dân chúng càng tin là có vụ đó thật đó nha.
– Hơ hơ! Tao thẳng tưng nha ku. Làm gì có… cái trend quái quỷ kia?!
– Ờ. Vậy mà có đó. Ngay cả con Loan cũng nhận ra giới tính thật của mày thì sống thật với chính mình đi Bi ui! Càng phủ nhận người ta càng tin là có thật đóa! Hí hí…
– Sống thật cái… à mà thôi… phù phù… mày chở nó về đi, tao ghé nhà thuốc.
– Ủa? Sao anh ghé nhà thuốc? Mình không đi ăn bánh canh giò heo á? Hồi nãy nói vậy rồi mà?!
– Ơ… À… À… Hay là mua về nhà ăn được không em?
– Em đói lắm luôn á. Hồi nãy bơi bụng em kêu “ọt ọt” luôn á.
– Vừa nói con nhỏ vừa xoa xoa cái bụng tròn nhô ra của mình bên dưới cái áo thun bó sát. Bình thường thân hình mảnh khảnh của nó mặc áo đó còn rộng, khiến hai thằng ku nhìn mà cứ chảy nước miếng, bây giờ bụng con nhỏ đã lùm lùm, đội áo nhô lên, y như hai cái vú đang chĩa ra trên ngực nó vậy. Cái áo thun từ rộng đã trở thành bó sát luôn rồi.
Thằng Bi há miệng ra tính nói gì đó, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Ngồi cạnh nó là thằng em sinh đôi cũng đang có biểu hiện giống y như đúc, mắt nhìn chằm chằm vô vòng 2 con em. Tụi nó trước nay hầu như chỉ quan tâm tới bộ phận giữa hai chân con nhỏ, mà khi lật ngửa con nhỏ ra thì cái bụng của đó cũng xẹp xuống bớt, không khiến tụi nó chú ý chút nào.
Bây giờ nhìn kỹ lại, và con nhỏ còn chủ động kéo hai bên hông áo thun ra sau, nên cái bụng nó càng nhô ra tròn hơn nữa, làm hai thằng càng nhìn càng tái mét. Cái bụng tròn như này, lại vào sáng sớm con nhỏ còn chưa có ăn gì, nghĩ tới nghĩ lui, hai thằng đều có chung một ý tưởng: “Toang rồi!”.
Tụi nó quay qua nhìn nhau, đứa nào cũng đọc được hai chữ “toang rồi” trong mắt đứa kia. Vẻ bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt tụi nó. Là anh em sinh đôi gắn bó mười mấy năm, tụi nó không cần nói lời nào vẫn hiểu nhau. Ánh mắt hai đứa nhìn nhau trong vòng vài giây, rồi thằng Bo run rẩy, quay sang nhìn con em, ráng giữ giọng bình tĩnh và nói:
– Ờ ờ. Vậy đi ra quán ăn luôn đi. “Hai người” thì phải đói gấp đôi bình thường rồi.
– Gấp ba chứ. Mình có ba người mà. Hí hí…
– Ừ ừ. Gấp ba… thiệt!
– Thằng Bi biết con em không thể hiểu được chữ “hai người” khá “so deep” trong câu nói của mình, lại càng không muốn giải thích, nên cũng ừ à đồng ý với con nhỏ cho qua.
Hai thằng cùng con em ra lấy xe mà bước chân nặng như đeo chì, lưng thì lạnh như đang dựa vô tảng băng. Trời buổi sáng mát mẻ mà tụi nó đổ mồ hôi ướt hết áo, lúc đi cứ thấy lạnh lạnh sau lưng.
Lấy xe xong thì thằng Bo vẫn chở con em, còn thằng Bi thì chạy một mình nên nó tự hiểu mình phải làm “nhiệm vụ tự sát” rồi. Một thằng con trai mới lớn như nó, trong đời chưa từng đi mua… bao cao su, chứ nói gì ra nhà thuốc công khai mua que thử thai. Không biết người ta sẽ nhìn nó như thế nào, có cười cười hay chọc quê không, hay sẽ… tra hỏi nó đã làm gì mà lại đi mua que thử thai, rồi sau đó không biết người ta có… báo công an hay không… Mặc dù cái viễn cảnh xấu nhất mà nó vẽ ra trong đầu là vô lý ầm ầm, nhưng đầu óc thằng nhóc lúc này không phân biệt được nữa. Cảm giác lo, và sợ khủng khiếp càng khiến nó xanh mướt, chẳng khác gì đang bước những bước cuối cùng lên đoạn đầu đài. Cộng với nỗi lo cái bụng của con nhỏ là bụng bầu thật, nó thấy mình sắp xỉu tới nơi. Trong thân hình cường tráng, cao gần một mét chín, nhưng hơi thở thằng Bi lúc này gần như chỉ có thở ra nhiều hơn hít vào, nhịp tim tăng vọt, mồ hôi túa ra như tắm, mặt xanh mướt như tàu lá chuối khi càng chạy gần đến nhà thuốc…
Khi xe chạy đến chốn “định mệnh” đó, thằng Bi hít một hơi thật sâu, rồi quay qua nói với con Loan và thằng Bo với giọng như là Kinh Kha chuẩn bị xuống xuồng ba lá qua sông… Bến Thủy, đi hành thích Tần Thủy Hoàng vậy:
– Hai đứa tới quán ăn ngon miệng đi nha. Anh tấp vô đây mua cái này rồi tới sau.
– Ủa? Mua gì vậy anh Bi? Rồi anh có ăn không?
– Ờ… Có chứ! Anh mua… ba cái linh tinh thôi.
– Anh đi lâu không? Có cần em order cho anh luôn không? Hay anh tới lúc nào thì kêu lúc đó?
– Nghe tới ăn uống, lúc này thằng Bi mới “tỉnh hồn” lại chút xíu, cảm giác “một đi không trở lại” của chuyện mua que thử thai này cũng bớt “kinh khủng” một chút, nên nó nói với con em:
– Vậy… em kêu cho anh giò nạc đi.
– Dạ.
– Rồi như lấy lại tinh thần được một chút, nó nói tiếp:
– Đừng lấy giò móng.
– Dạ. Như mọi khi heng!
– Ờ. Phần đặc biệt nha.
– Dạ.
– Thằng Bo ngó thằng anh một cái đầy thông cảm. Nó thấy hết và cũng hiểu hết những lo sợ của thằng anh lúc này. Khi nãy mạnh miệng vậy thôi, chứ nếu chính nó phải đi mua que thử thai lúc này thì có khi nó còn tái xanh hơn thằng Bi nữa. Nên sau khi quăng ánh mắt động viên cho thằng anh xong, nó nhấn pedal đạp xe chở con em tới quán.
Bây giờ mới đầu giờ sáng, còn khá sớm nên quán chưa đông khách lắm. Hai anh em nó lấy một bàn, kêu 3 tô bánh canh, kêu thêm mỗi tô một khoanh giò nạc bự, như mọi khi.
Khi đồ ăn được bưng ra chừng vài phút thì thằng Bi đã thắng xe “kít” một tiếng trước quán. Nó dựng xe rồi tất tả bước vô quán với vẻ thất thần.
Thằng Bo nhìn nhìn nó, thằng Bi gật đầu một cái.
Con Loan ngạc nhiên:
– Ủa anh mua gì lẹ vậy anh Bi?
– Ờ. Ba cái đồ linh tinh thôi. Mua lẹ lắm.
– À. Tô của anh kìa. Mới dọn ra luôn á.
– Ừ. Anh biết rồi.
– Bữa sáng hôm đó hai thằng ăn mà mấy lần nuốt xuống cứ xém mắc nghẹn. Tụi nó toàn là nuốt trọng từng miếng to chứ không nhai được mấy cái, cũng chẳng thấy đồ ăn có vị gì hết, như đang nhai nuốt giấy bìa carton. Tâm trí tụi nó để ở đâu đâu, không dư chút quan tâm nào để thưởng thức tô bánh canh nóng bốc khói ngay trước mặt. Lâu lâu tụi nó lại lén liếc nhìn con em, rồi lén nhìn xuống bụng con nhỏ, rồi lại cảm thấy đổ mồ hôi lưng nhiều hơn, ướt cả áo.
Sau cơn mưa tối qua, khí trời rất mát mẻ, vậy mà hai thằng chỉ thấy lạnh sống lưng. Đứa nào cũng run rẩy tay chân, cầm muỗng múc ăn mà đổ nước lèo ra ngoài mấy lần.
Riết rồi thằng Bo không kiên trì được nữa, nó bưng cả tô lên húp sùm sụp cho lẹ, giải thoát mình khỏi bữa ăn như nhai rơm khô này. Tới phiên thằng Bi cũng vậy, cũng bưng tô lên húp cho lẹ chứ múc ăn mà đổ hoài thì bầy hầy, mà ráng gồng tay cho cái muỗng bớt run thì mệt quá.
Con Loan thích thú nhìn hai anh ăn uống như người tiền sử, rồi bật cười nói…
– Hai anh húp nguyên tô luôn, xấu quá! Hihi…
– Ờ ờ… Bắt chước Hàn Quốc đó em.
– Thằng Bo liếc nhanh qua thằng Bi rồi quay lại nhìn con em chống chế.
– Ủa. Vậy á?
– Đúng rồi. Bên đó họ húp cả tô chứ không múc từng muỗng như Việt Nam mình đâu.
– Trời ơi. Vậy mà hồi đó má nói húp vậy xấu lắm. Vậy để em cũng bưng húp cho giống, hí hí…
– Thôi thôi! Đừng bắt chước nha em.
– Tụi anh con trai mà xấu trai cũng hông sao, em con gái húp kỳ lắm.
– Ờ. Xấu gái đó.
– Có gì đâu. Giống Hàn Quốc mà. Em húp được. Hí hí…
– Nếu là ngày thường thì hai thằng sẽ cản con em thêm chút nữa, nhưng bữa nay tâm trí tụi nó không ở đây, nên nói mấy câu xong mà con nhỏ vẫn bưng cả tô lên, hai thằng cũng không cản nữa.
Ăn xong, tụi nó chở con em về nhà.
Đạp xe mà đùi đứa nào cũng run rẩy, thấy như hết hơi. Hai cặp đùi ếch đầy cơ bắp của tụi nó bây giờ giống như không đủ sức nhấn pedal nữa.
Về tới nhà, tụi nó đóng cửa, rồi kéo con nhỏ vô nhà tắm ngay sau đó.
Con Loan mới đầu hơi ngạc nhiên, rồi nó nghĩ là hai anh chắc là muốn “ăn sáng” với nó thêm lần nữa, nên cười khúc khích thò hai tay ra, lần tới trước quần của mỗi anh, nắm lấy “cái đuôi” mềm mềm của hai anh, rồi nó đi lùi ở phía trước, lôi theo hai anh phía sau, miệng thì cười tủm tỉm, mắt lúng liếng ngước lên nhìn hai anh.
Thằng Bi cúi xuống cởi đồ con em. Tay nó run rẩy cởi áo con bé ra, lia ngang cặp vú bắt mắt với hai đầu vú đang dựng đứng của con nhỏ, cảm nhận là da con em mình tỏa ra nóng ấm khi chạm tay vào, rồi mắt nó nhìn trừng trừng cái bụng tròn tròn của con nhỏ bên dướ