Gái Gú Việt Nam

Truyện loli

Phần 38
Tối hôm đó con Loan dọn ra nhà trước ngủ với anh Đăng, trên bộ phản gỗ chung với mẹ con đứa em câm điếc của anh.

Cặp hai đứa con gái sinh đôi thì vô nhà trong ngủ với 4 thằng Bi – Bo, anh Khanh và anh Nhàn. Cái phản gỗ to khủng bố, đủ chỗ cho cả chục người ngủ luôn, nên 6 đứa vô tới nơi cứ gọi là tổ chức gangbang mát trời ông địa.

Tiếc nuối duy nhất của đám Bi – Bo là con bé câm điếc ngủ ở nhà trước cùng em bé. Cả đêm đó con nhỏ không tham gia gì với tụi nó hết. Thực ra, dù không có nhiệm vụ chăm con, khi nãy anh Đăng vạch bướm nó ra coi rồi nói là chắc bị sưng rồi, hổng cho chơi nữa. Không nói ra nhưng cả đám đều thầm đoán có lẽ cây hàng của anh Khanh quá khủng long, “nện” banh cái bướm của con nhỏ luôn rồi.

Có người để so sánh, cả đám mới ngộ ra con Loan đúng là nữ siêu nhân. Con nhỏ có thể chấp hết 4 thằng mà chỉ đi cà nhắc, hơi sưng nhẹ chừng nửa buổi chứ không sưng tấy tới cỡ như con bé câm điếc kia. Anh Khanh nói có lẽ cơ địa của con Loan tốt hơn, với lại nó còn tập chạy bộ, đi bơi suốt từ nhỏ tới lớn cùng với hai thằng sinh đôi nữa, nên đề kháng cũng tốt hơn con bé ở trên rẫy, ăn uống thất thường này.

Hai thằng Bi – Bo và anh Nhàn cũng đều đồng ý với suy đoán của anh Khanh. Nói gì thì nói, dân ở thành phố mà chăm chút một tí thì về mặt sức khỏe, về mặt dinh dưỡng vẫn có điều kiện tốt hơn dân ở nông thôn nhiều. Cứ như gia đình anh Đăng, cơm thì đụng gì ăn đó. Nhà có gà thì ăn gà, có thịt rừng thì ăn thịt rừng, không có thì ăn thịt khô, cá nướng, rau bữa nào hái được thì ăn dồn, bữa nào không có thì mâm cơm chẳng có lấy một cọng rau, miễn có cái để ăn và ăn no là được. Nên dinh dưỡng không điều độ như vậy, no dồn đói góp thì đám nhỏ đừng mong có được sức khỏe tốt.

Cả đám 4 đứa Bi – Bo và hai anh Khanh, Nhàn lần đầu tiên ngủ nuy cùng nhau, và cũng là lần đầu tiên làm gangbang trong đêm cùng nhau. Trước đây cứ tối là ai về lều nấy, chỉ có lần này là lần ngủ chung đầu tiên. Chỉ tội hai con nhỏ sinh đôi, thân hình còn chưa xuất hiện những đường cong như chị nó, cũng chưa có phát dục gì mấy như con Loan, ngực còn phẳng lì, nhưng tối hôm đó bướm tụi nó hết bị con ku to khủng bố của anh Khanh đút vô giã như giã chày, rồi lại bị cặp sinh đôi Bi – Bo đè ra chơi cùng một lúc, rồi lại bị anh Nhàn mò le đến lên đỉnh, co giật như điện giật, sướng chảy nước, ọc khí ra đầm đìa, hết lần này tới lần khác. Cả đêm tụi nó gần như chỉ ngủ được có vài tiếng, vừa chợp mắt một tí là đã thấy có “vật lạ” chui vào người, nắc nắc thì làm sao ngủ cho thẳng giấc được.

Hai thằng Bi – Bo thì ngược lại, thỏa mãn ước mơ được ôm một đứa con gái trần truồng ngủ, và chơi xong thì để con ku trong bướm con nhỏ và cứ thế ngủ luôn. Nhưng sau đó tụi nó mới nhận ra ước vọng là một chuyện, còn thực tế lại là chuyện khác, vì cảm giác “ngâm” con ku mãi trong bướm chả có gì hay hết, nhất là sau khi chơi xong thì con ku hơi xìu xuống, lại thấy cái sự ướt át trong bướm là cái gì đó khó chịu, chứ không có “hấp dẫn” như lúc mới nứng. Nên sau nửa đêm, sau khi hai con nhỏ bị cả bốn thằng đè ra quất không biết bao nhiêu vòng, thì hai thằng Bi – Bo mỗi đứa ôm một con nhỏ ngủ ngon lành, không đút ku vô, không sờ mó, không kích thích gì hai con nhỏ nữa hết. Chỉ đơn giản là mỗi thằng ôm một con nhỏ, rồi ngủ tới sáng với “cái mền 37 độ” đó.

Ngoài kia mặt trời đã mọc quá cây sào, cả đám con trai trong phòng mới lục tục thức dậy.

Anh Khanh dậy trước tiên, xoay qua đánh thức anh Nhàn, rồi hai anh mới chia nhau gọi hai thằng Bi – Bo dậy, mỗi thằng đều đang ôm một con bé sinh đôi ngủ ngon lành.

Hai thằng Bi – Bo thức dậy gần như cùng lúc, mắt nhắm mắt mở, tay vẫn không buông hai đứa con gái trần truồng trong ngực mình ra.

Hai anh lớn phì cười nhìn biểu cảm ngái ngủ của hai thằng ku, và nhất là nhìn hai cây hàng đều dựng đứng của tụi nóc chĩa vô người hai con bé.

Phải dưới ánh sáng tự nhiên như vầy, mấy anh lớn mới thấy hai con nhỏ sinh đôi giống nhau như đúc. Tụi nó như được sinh ra để ghép đôi với cặp Bi – Bo vậy. Cũng gương mặt trái xoan giống nhau, cơ thể giống nhau, cặp chân thẳng tắp như nhau, và làn da bánh mật cũng y chang nhau, không thấy khác nhau chỗ nào hết. Thậm chí hai cái bướm cũng… ướt mờ tinh khí như nhau luôn.

Anh Khanh thở dài nói…

– Không biết gen da nâu đen của gia đình này xuất phát từ ai, mà đến mấy đứa con gái cũng bánh mật luôn. Nhìn tụi nó mà tao thấy con Loan nhà mình trắng như Ngọc Trinh á. Hèn gì lên tới nơi thằng Đen chết mê chết mệt không buông ra được.
– Ờ. Loan của mình là số một mà. Còn mấy đứa trong nhà này làm tao nhớ tới một bài hát…
– “Làn da trâu” hả mậy? Há há…
– Nó đó! Haha…

Lúc này hai thằng Bi – Bo cũng vừa tỉnh ngủ. Tụi nó dụi mắt thích thú nhìn hai thân thể trần truồng trong vòng tay mình, đưa tay vuốt vuốt xuống cái eo, rồi cặp mông săn tròn của hai con nhỏ, không quên bóp bóp vô chỗ mềm mại đó, rồi thằng Bo nhìn hai anh lớn và nói…

– Sáng sớm mấy anh có gì vui vậy? Hí hí…
– Tụi anh đang nói về làn da của hai con bé này.
– À à! Em có một ước ao, em có một khát khao: Làn da trâu, làn da em đen như con trâu, bài này đúng không anh?
– Hahaha… Vậy là hai đứa cũng biết hả?!
– Biết chứ! Hồi nhỏ má hay cho tụi em coi video kịch của chú Thành Lộc mà. Phải công nhận tụi này đen thiệt, so với con Loan nhà mình thì tụi nó xứng với bài hát kia ghê á.
– Nhắc tới con Loan, không biết con nhỏ tối qua bị mấy shot.
– “Bị” á? Anh hông thấy lúc anh Đen bế nó từ trong này đi ra sao? Mắt nó lúng liếng, ướt át như có nước luôn chứ ở đó mà “bị”!
– Ờ, đúng đó. Anh Đen chơi giỏi quá chừng, chơi lâu ghê luôn. Một nhát của anh lâu bằng ba bốn nhát của người ta.
– Ừ. Đúng là người ăn không hết, kẻ lần không ra. Thằng Đen nói với anh vụ đó lâu rồi mà anh hông tin. Ai ngờ là thật.
– Ủa, anh Khanh, nghe nói ảnh là sư phụ của anh vụ sex thiệt hả? Hí hí…
– Thiệt. Em không nghe nó nói nó có kinh nghiệm từ năm 13 tuổi à. Nó dạy anh hết mọi thứ đó.
– Ghê thiệt! Bởi vậy cứ nhìn bề ngoài mà tưởng ảnh hoang dã hay không biết gì thì lầm chết.
– Há há… Biết bao con nhỏ lầm chết với nó rồi.
– Chà. Bộ ảnh đắt đào lắm hả anh Khanh?
– Đắt. Mà toàn mấy con nhỏ máy bay bà già không à. Còn mấy đứa sinh viên cùng tuổi bây giờ tụi nó mê trai Hàn Quốc, tóc layer bồng bềnh xoăn rối, mặt V – line bôi kem dưỡng da, ốm nhách…
– Haha… Sao anh mô tả mấy diễn viên Hàn Quốc tệ dữ vậy.
– Thì anh thấy vậy mà. Đàn ông con trai mà bôi mỹ phẩm lên mặt, có đứa còn bôi son dưỡng môi nữa, hơ hơ…
– Haha… Dân showbiz họ phải làm vậy để giữ hình ảnh mà mày nói quá. Chắc các em bây giờ hổng thích body cuồn cuộn khủng long cao hai mét này nên mày cay cú đúng không?
– Xời! Mơ đi cưng! Tao là hot boy của lớp đó. Đám con gái mê như điếu đổ mà tao… có bé Loan rồi, hí hí…
– Đúng là quanh đi quẩn lại, Đồ Sơn thì không hơn đồ nhà được anh ha!
– Haha… Đúng đúng! Nhưng có ăn của lạ rồi thì về mới mê lại của quen, hí hí…
– Anh làm em ưng cái bụng lắm! Hí hí…
– Hai con bé chưa dậy nổi nữa. Tụi em khám nó thử coi.
– Há há. Khám liền!
– Nè nè! Khám thôi chứ không phải vọc hay thọc nha. Coi thử nó có sưng nhiều không.

Hai thằng Bi – Bo đang hăm hở ngồi dậy, để hai con nhỏ nằm ngửa ra bộ ván, rồi thọt ngón tay vô bướm tụi nó thì bị anh Khanh cản lại. Tụi nó rút ngón tay ra, cố gắng vạch hai mép bướm để nhìn cái lỗ, nhưng quá khó khăn vì hai bướm đều sưng lên rồi, sưng phù ra nhìn rất múp, nhưng cũng rất tội. Nên khi hai thằng Bi – Bo động chạm vô đó, tụi nó đều kêu đau và nhăn mặt, khép chặt chân lại như hai con nai con bị thương, ai nhìn cũng muốn ôm hết, nên hai thằng Bi – Bo cũng không ngoại lệ. Tụi nó chồm lên ôm lấy hai đứa con gái, vỗ về nhè nhẹ, rồi hôn môi hai con nhỏ.

Hai anh lớn nhìn cặp Bi – Bo đang rất “tình cảm” với hai con nhỏ, rồi anh Nhàn lắc đầu nói…

– Tụi mình xài hao quá. Tối qua xong con chị, giờ tới hai con em cũng phải “rửa tay gác kiếm” một thời gian rồi.
– Đúng là chỉ có bé Loan nhà mình là nhất thôi.
– Anh nói câu đó lần thứ mấy rồi đó anh Khanh!
– Haha… Anh chỉ nói sự thật mà.

Cả đám 4 thằng dù cương cứng đủ 4, nhưng tụi nó đành ngao ngán nhìn hai cái bướm sưng tấy để rồi nhịn thèm. Hai con bé này còn bị sưng nhiều hơn con chị nữa. Chỗ sưng đẩy cái lỗ bướm tụi nó phình lên, làm hai mép bướm như độn lên giữa háng mỗi đứa luôn.

Anh Khanh nói…

– Thôi, sáng rồi, đi ra ngoài coi sao.
– Dạ…

Cả đám con trai mặc quần áo lấy từ trong ba lô ra, rồi cùng nhau đi ra trước. Riêng hai đứa con gái thì tối qua bị lột quần áo trên tấm phản gỗ bên ngoài nhà trước, nên cả hai phải nhờ anh Nhàn và anh Khanh bế ra.

Tụi nó không bước đi nổi luôn rồi. Đúng như cái câu mà dân chơi hay nói với nhau, “lúc vô phòng em tung tăng nhí nhảnh, lúc ra ngoài em phải có người dìu”. Mà so với câu này thì hai con nhỏ còn thảm hơn, vì có dìu tụi nó cũng đi không nổi, hoặc… tụi nó tỏ vẻ như thế, cũng không biết được.

Hai thằng Bi – Bo cứ đi cạnh bên, nhìn chằm chằm vô hai cái bướm sưng húp của hai con nhỏ độn lên cực kỳ hấp dẫn giữa cặp đùi. Nếu không bị lý trí kìm nén thì có lẽ ngay cả anh Khanh lẫn anh Nhàn cũng khó mà kháng cự séc quyến rũ của hai cái vưu vật này.

Khi cả đám đi ra tới nhà trước thì trên bộ phản gỗ hồi tối đã không còn ai. Đám 3 đứa con nít nhỏ nhất chắc đã dậy chạy đi chơi đâu mất, chỉ còn lại một mớ quần áo vương vãi, trong đó có của đám thằng Bi – Bo nữa. Tối qua tụi nó cũng lột đồ ra ở đây.

Hai anh lớn đặt hai con bé sinh đôi xuống bộ phản gỗ, hai thằng Bi – Bo lấy quần áo mặc cho tụi nó.

Lúc này hai thằng mới thấy khác biệt của cặp sinh đôi này với mình, đó là hai đứa nhất quyết không chịu mặc đồ của nhau. Hai thằng Bi – Bo nhìn lại mới thấy quần áo của hai đứa khác hẳn nhau, mỗi đứa một kiểu, đưa nhầm là không chịu mặc, bắt đổi cho bằng được.

Hai thằng Bi – Bo cứ trố mắt ra nhìn hai con nhỏ rồi nói…

– Sao tụi em hổng mặc đồ giống nhau cho dễ.
– Đúng rồi. Như tụi anh nè. Đồ nào cũng có một cặp hết. Mặc giống y chang luôn, khỏi giành, khỏi lựa cho mệt, hí hí…
– Tụi em phải mặc khác đi để phân biệt chứ.
– Em hổng thích mặc giống nó đâu. Em giữ đồ sạch hơn.
– Tao giữ đồ sạch hơn mày thì có. Tao hổng có chui vô bụi gai cho rách áo như mày.
– Còn tao hổng có lội sình dơ hầy quần áo như mày hôm qua.

Thấy không khí có vẻ “nóng” lên rồi, anh Khanh vội can…

– Thôi thôi, Bi – Bo là con trai nên mặc sao cũng được. Mấy em là con gái mà, mặc khác nhau mới làm điệu được chứ.
– À ha! Không ngờ anh hiểu tâm lý con gái ghê, há há.
– Nhà anh có một bầy mà, y như nhà này.
– Hèn gì! Thôi mai mốt tao với mày mặc khác nhau đi Bo.
– Được đó. Cấm mày lấy đồ tao à.
– Cái gì?! Đồ nào đẹp thì tao cứ mặc à. Mày cùng size với tao mà, há há…
– Hơ hơ… Mày đúng là lãng xẹt.
– Haha…

Hai con nhỏ sinh đôi mặc đồ xong thì ngồi trên bộ phản gỗ để bớt đau, tám với cả đám con trai một hồi, rồi tập tễnh đi ra sau đánh răng rửa mặt trong ánh mắt thèm thuồng của cả đám trai đang động dục buổi sáng. Tụi nó quên mất lúc nãy hai con nhỏ còn phải nhờ mình bế ra đây chứ bước đi không nổi.

Mất đối tượng để nghía, cả đám con trai nhìn qua hai mẹ con con bé câm điếc, thì thấy con nhỏ vẫn còn ngủ. Đứa con nằm trong góc sát tường. Con mẹ thì trần truồng nằm dạng chân ra, phơi nguyên cái bướm nở nang và quyến rũ của nó.

Cả đám vừa nuốt nước miếng vừa đi tới bên bộ phản gỗ đó, nhìn chằm chằm vào cái bướm múp mụp của con nhỏ như sáng lên dưới những tia nắng sớm rọi vào từ trước nhà.

Anh Khanh cười cười hát ngân nga…

– Một ngày mới nắng lên…

Thằng Bi nối vào ngay sau đó…

– … Em giang chân chào đón…
– Hahaha…
– Nó hết sưng rồi kìa mấy anh.
– Đúng là hết rồi. Nhìn thèm quá. Nhưng con nó đang ngủ kìa. Làm thì sợ đứa bé thức dậy nữa. Không biết thằng Đen đâu rồi.
– Chắc đi ra ngoài cho dê cừu ăn rồi.
– Thôi đi kiếm nó đi, có gì thì… tìm con Loan á. Chứ con bé này thấy có vẻ mất sức quá, tới giờ chưa dậy nổi nữa.
– Hic hic… Thôi thì kiếm con Loan vậy. Nhìn bướ