Gái Gú Việt Nam

Truyện loli

Phần 32
Hai thằng Bi và Bo đang căng mắt ra nhìn phần hạ thể em gái. Tụi nó đang thắc mắc không biết cây hàng khủng của anh Khanh sau khi chui vô cơ thể con nhỏ thì đi đâu, vì con em tụi nó chỉ mới 10 tuổi 1 tháng hơn gì đó, cơ thể còn chưa gọi là dậy thì đúng nghĩa nữa, chỉ mới chớm có tí vú như hai trái nhãn, thì làm gì đủ chỗ chứa “cái chày thịt” khủng đó của anh Khanh trong bụng. Tụi nó thậm chí có suy nghĩ hoang đường không biết con ku anh Khanh có tự… thụt lại vô người anh khi nắc vô hết cây không, nhưng tư tưởng đó bị tụi nó gạch bỏ ngay lập tức vì làm gì có đứa con trai nào lại có con ku như vậy.

Và chỉ sau mấy mươi giây, tụi nó lại thấy một hiện tượng lạ đang diễn ra ở hạ thể con nhỏ. Anh Khanh chăm chú nắc như điên, từng cú nắc mạnh vang lên những tiếng “bạch bạch”, kèm theo đó đều là quất hết cây, và chỗ bụng dưới, gần rốn con nhỏ có những chuyển động nhô lên hạ xuống.

Mới đầu thằng Bi thấy trước, nó là thánh soi mấy chuyện này nên chỉ cho thằng Bo. Hai thằng liền chăm chú vô chỗ bụng dưới con nhỏ thì thấy đúng là chỗ đó có cái gì đó tròn tròn như muốn độn bụng con em nhô lên theo mỗi cú nắc mạnh của anh Khanh. Hai thằng tò mò không biết đó có phải là… đầu ku của anh Khanh ở trong bụng con nhỏ hay không, mắt tụi nó nhìn chằm chằm vô đó, dù rất muốn đưa tay ra sờ thử cái chỗ cứ độn bụng con nhỏ nhô lên đó nhưng lại không dám vì lỡ đó là… đầu con ku của anh Khanh thì “thối tay” chứ không chơi. Nhưng nếu là đầu ku thì không lẽ trong bướm con nhỏ lại cks chỗ nào “bẻ ngược” con ku anh chổng lên để có thể độn da bụng con nhỏ lên như vậy? Chìm đắm trong hàng loạt dấu chấm hỏi, hai thằng Bi – Bo vừa phấn khích, tò mò, lại rất muốn nhưng cũng rất ngại không dám đưa tay ra chạm vô chỗ nhấp nhô ở bụng dưới con nhỏ.

Anh Khanh thì hình như không để ý tới mấy vụ đó, mà chỉ chăm chú căng đít nắc càng nhanh càng mạnh càng tốt. Anh cảm giác túi tinh dịch của mình đã sắp sửa bung ra rồi, nên đã gồng bụng ép cho nó bung ra, để mình có thể về đích, chìm đắm trong khoái lạc.

Những tiếng “tạch tạch” vang lên nhanh chóng và gấp gáp…

Hai Thằng Bi – Bo đang mãi quan sát bỗng tụi nó nghe có những âm thanh khác với những âm thanh “du dương” vang lên từ hạ thể con em họ. Âm thanh kia từ trên đỉnh đèo dốc bên trên đầu tụi nó vang xuống, như là tiếng gằn của xe máy cài số thấp để hãm phụ cho thắng khi xuống dốc. Hai thằng ngạc nhiên, nhưng cũng không bối rối gì lắm, vì giờ này chắc là anh Nhàn đang về rồi.

Thằng Bi đứng lên đi ra khỏi tán cây, ngóc cổ lên ngó xuyên qua cành lá về phía con đường mòn ngoằn ngoèo, định bụng anh Nhàn về thì rủ vô làm 5some luôn cho dzuôi, thì chợt nó kêu lên thất thanh…

– Có người xuống.
– Anh Nhàn đúng không?

Thằng Bo không dời mắt khỏi hạ thể con em đang bị anh Khanh dập nước rút, chắc anh sắp ra rồi, nhìn mớ cơ bụng anh cuồn cuộn lên nó biết anh đang “ép” tinh chuẩn bị bắn ra đây.

Thằng Bo đang háo hức muốn đợi anh ra xong là mình sẽ nhào vô thay thế.

Không ngờ thằng Bi quýnh quáng kêu lên…

– Không phải. Có mấy người lạ chạy xe máy xuống. Mặc đồ mau đi mọi người.

Vừa nói thằng Bi vừa chụp lấy quần áo trên tấm bạt, tròng vào hai chân, rồi vội vàng tháo ra, chửi “shit shit” um lên trong lúc lộn bề phải ra ngoài, rồi mới mặc lại. Thằng Bo cũng chẳng cần ngó xem con đường kia nữa, nó cũng cuống cuồng túm lấy cái quần lửng ở dưới lưng con em đang nằm đè lên, kéo mạnh một cái cho tuột ra rồi vội vàng mặc vào.

Trong lúc mặc quần nó thấy anh Khanh cũng đang vội vàng rút ra khỏi người con nhỏ, nhưng anh chỉ rút ra được vừa tới bên ngoài thì gồng người co giật, con ku khủng bắn vọt ra một tia tinh dịch trắng đục to đùng lên mặt con Loan vừa mới ngồi bật dậy, làm con nhỏ kêu oái một tiếng, mắt nhắm chặt, tay quờ quạng quệt xuống cái bệt to đùng nhớt nhợt đó, rồi một mắt nhắm một mắt mở, nó còn đang vội vàng nhổm dậy thì một cơn mưa tinh dịch của anh Khanh đang mất kiểm soát bắn vèo vèo như “tưới” trên cơ thể trần truồng của nó từ cổ trở xuống cặp vú non, xuống tới bụng. Lúc này con ku to và nặng của anh như một cái vòi xịt bất kham mà không có ai cầm nắm, quy đầu loe to ra như vòi xịt cứu hỏa, nhưng thay vì nước thì là chất mướt trắng đục và đặc sánh. Cả con ku anh Khanh co giật liên tục, bắn lung tung lên đầu cổ mình mẩy con Loan như pháo liên thanh nã vào con nhỏ. Thậm chí khi con nhỏ kêu oai oái xoay người ra sau tránh thì tinh dịch anh Khanh đã kịp bắn lên cặp mông tròn của nó thêm hai phát trước khi anh có thể phục hồi hoạt động, cúi người run rẩy chụp lấy cái quần mặc vô. Lúc này cả người con nhỏ từ đầu cổ tóc tai, xuống tới toàn bộ thân thể trước sau của nó đều bị phủ bởi một lớp tinh dịch đặc quánh của anh Khanh rồi.

Hai thằng Bi – Bo dù đang quýnh quáng muốn chết nhưng cũng há to miệng đến có thể nhét nguyên quả trứng gà vô được luôn khi thấy cảnh nhớp nháp đó. Tụi nó shock mạnh nhưng trong tích tắc có thể hiểu được “tình huống khó xử” của anh Khanh. Lúc đang xuất tinh là lúc đàn ông mất kiểm soát nhất. Khi quay tay thì sướng không bao nhiêu, bắn ra có thể gọi là kiểm soát được chút chút, chứ chơi thật và chơi kích thích cỡ này thì anh Khanh chỉ có chịu chết. Càng kích thích mạnh bao nhiêu, lúc ra càng sướng và càng mất kiểm soát bấy nhiêu, cứ như là cơ thể con trai lúc đó bị chỉ định là dừng mọi chức năng khác, tập trung cho chức năng sinh dục ở giai đoạn mấu chốt nhất là xuất tinh vậy. Nên thấy nah Khanh gần như bất lực không thể kìm hãm được đà xuất tinh, cũng như nơi “hạ cánh” của mớ dịch nhầy truyền giống đó của mình, tụi Bi – Bo đều cảm thấy tội cho anh. Tụi nó biết rõ chỉ khi anh Khanh bắn ra xong thì may ra mới phục hồi hoạt động lại được. Chính hơn ai hết, tụi nó biết rõ những cơn cực khoái khi chơi con Loan là cực mạnh. Anh Khanh không thể làm gì khác trong lúc vừa rồi là điều có thể hiểu được.

Con Loan chỉ còn nhìn được bằng một mắt nên nó trở nên quờ quạng, tay chân khua búa xua, cuống quýt tìm quần áo để mặc vào.

Tiếng máy xe đã khá to, kèm theo những tiếng nổ bụp bụp của mấy cái đô bộ đã sắp xuống tới nơi mà con nhỏ vẫn còn đang cầm cái áo lên cao ngang mặt xem là bề phải hay trái, đằng trước hay phía sau.

Hai thằng Bi – Bo liền nhào vô giúp con nhỏ một tay. Thằng Bi giúp nó mặc cái áo vô, thằng Bo thì lộn bề phải cái váy ra ngoài, rồi giúp con nhỏ tròng vào từ hai chân, rồi kéo lên hông con nhỏ. Tay nó không tránh được chạm vào tinh dịch nhớt nhợt dính trên hông, sau mông con em mà giật cả mình.

Thằng Bo còn chưa kịp phàn nàn thì đã nghe thằng Bi kêu lên nho nhỏ…

– Mẹ ơi, nhớt dữ quá, đặc sệt luôn. Em đi ra suối rửa mặt đi. Quần sịp anh cất cho, mặc không kịp đâu.

Con Loan giờ như độc nhãn long, chỉ còn một mắt đi ra bờ suối ngồi xổm xuống, phát nước rửa mặt, vuốt tóc vì lúc nãy nó cảm nhận anh Khanh cũng đã “rưới” rất nhiều tinh dịch lên đầu mình.

Lúc này tiếng xe máy cũng rất to vang rền lên ngay cạnh lỗ tai của cả nhóm.

Ba thằng con trai quay lại nhìn thì thấy có hai xe máy, trên xe có hai người cỡ tuổi anh Khanh hay hơn gì đó, cũng khá cao to đang cầm lái. Xe đi trước thì chở nhiều ba lô được ràng chất đống phía sau yên lẫn ba – ga, xe đi sau chở một cô gái có vẻ nhỏ xíu con, mặc quần áo lùm xùm, có cả khăn ninza chống nắng nữa. Ngay lập tức ba thằng con trai đoán ngay chắc đây là sinh viên hoặc người trẻ trẻ đi chơi, bồ bịch nhau mới chở ra bãi biển vắng như vầy cắm trại. Thằng Bo thậm chí còn nghĩ cái ông kia chắc bị hâm hay sao mà FA lại đi chung với một couple, làm người thứ ba chắc đi về trầm cảm luôn cho coi. Nhóm này xuống chỉ có hai chiếc xe thôi, chứ không thấy có xe gì thêm nữa.

Nhìn kỹ lại, đây cũng có thể là dân phượt vì tụi nó thấy ai cũng đeo đồ bảo hộ đi xe máy hết. Giống y chang mớ đồ tụi nó mua sẵn nhưng chưa có dịp dùng vì đi xe đạp thì không ai đeo bảo hộ xe máy cả.

Xe chạy xuống bãi cát thì quẹo một vòng rồi dừng… ngay trước chỗ hạ trại của nhóm bên này.

Đám thằng Bi – Bo ngạc nhiên, bên hai xe kia còn có vẻ ngạc nhiên hơn khi một người kêu lên…

– Oh! Ở đây có người rồi.
– Vậy mình qua bên kia đi.
– Chỗ kia kiến dữ lắm. Chỉ có khu này là ổn à…
– Vậy giờ sao?
– …
– Helo mấy bạn. Cho mình hỏi nhóm mấy bạn đông không?
– Helo! Nhóm chỉ có 5 người thôi bạn. Nếu bên kia không tiện thì mấy bạn cắm trại gần đây đi.
– Oh, tốt quá! Vậy share cho tụi mình ha. Thanks mấy bạn nhiều.
– Có chi đâu bạn. Bên nhóm bạn đông người không?

Giọng anh Khanh vẫn còn gượng gạo và có vẻ hụt hơi do còn chưa hồi phục lại được hơi thở, nhưng là người lớn nhất team nên anh phải lên tiếng.

Người chạy solo bên nhóm kia nghe vậy thì trả lời…

– Bên mình có nhiêu đây thôi, 3 đứa à.
– Vậy thì tốt rồi. Khu này dư chỗ mà. Thêm 5 – 7 người chắc vẫn đủ, haha…
– Rồi. Cảm ơn mấy bạn lần nữa nha. Hạ trại đi hai đứa!

Cô gái nhỏ con trên xe kia bước xuống xe, hai cái xe tìm cách dựng sát vô vách núi, và lấy đá kê chống cho xe khỏi ngã. Cô gái nhỏ kia lại tháo khăn ninza ra, lắc đầu cho mớ tóc dài bung xõa ra sau, thì lúc này cả nhóm Bi – Bo mới thấy một khuôn mặt non choẹt! Phải nói là non choẹt theo nghĩa đen luôn. Cái này mà “cô gái” gì đâu. Kể cả anh Khanh cũng thấy con nhóc đó cũng ở tuổi nhi đồng giống con Loan, thậm chí… còn nhỏ hơn nữa, nhất là khi con nhỏ tháo băng dính gỡ hết mớ đồ bảo hộ trên người thì đúng nghĩa một con nhóc nhi đồng không chạy đâu được hết.

Nó tháo đồ ra cầm nơi tay, rồi kêu lên với hai anh lớn đang dựng xe ở vách núi…

– Anh Hai, anh Ba, mình hạ trại chỗ nào vậy?
– Gần chỗ em đứng á. Lui lại tí xíu, đúng rồi.

Hai thằng Bi – Bo nhìn nhau ngạc nhiên, thì ra đây là gia đình 3 anh em. Vậy mà tụi nó tưởng 1 couples và một FA, nhất là thấy con nhỏ đội nón bảo hiểm đeo khăn ninza kín nít như các bà các cô Ninza Lead lừng danh.

Tới khi hai người nam kia quay lại, thả ba lô xuống cát, tháo hết đồ bảo hộ và cởi nón bảo hiểm ra, hai thằng sinh đôi mới ngỡ ngàng, thì ra lại thêm… một cặp sinh đôi!

Con Loan lúc này cũng rửa mặt xong rồi, đi lại phụ anh Khanh nhóm bếp, nó vừa thấy vậy thì kêu lên…

– Anh Bi – Bo, hai anh có bạn sinh đôi rồi kìa, hí hí.

Hai thằng Bi – Bo cười cười gật gật. Hai người kia nghe vậy thì quay lại nhìn cặp Bi – Bo và nói…

– Ủa? Hai bạn cũng sinh đôi hả?
– Dạ. Tụi em sinh đôi. Mà gọi bằng em đi mấy anh, tụi em mới học lớp 11 à.
– À. Vậy thì gọi em được rồi. Tụi anh 25 tuổi, đi làm rồi.
– Oh. Vậy là mấy anh lớn nhất rồi. Ở đây già nhất chỉ có anh này thôi, nhìn bự vậy chứ cuộc đời chỉ mới có hai chục nồi bánh chưng à.
– Haha. Bạn đó bự ghê.
– Gọi em đi anh. Em bự con chứ nhỏ tuổi. Mấy anh cũng đi cắm trại du lịch như tụi em hả?
– Đâu có. Tụi mình đi về quê. Nhưng cũng có thể coi là du lịch luôn.
– Ừ, cứ đi tà tà thôi, gặp cảnh đẹp thì ở lại chơi, tới nhà trước giao thừa là được à, không gấp, haha.
– Ủa. Quê mấy anh ở đâu?
– Quy Nhơn, nhưng ở cuối tỉnh á, tuốt bên đầu ngoài của tỉnh luôn, giáp ranh Quảng Ngãi.
– Chà. Xa dữ.
– Đâu có xa. Nay còn sớm mà.
– Tụi anh còn sợ chạy về sớm quá không có chỗ đi chơi, nên lang thang từ từ á.
– Còn tụi em thì ở đâu ra đây chơi vậy?
– Sài Gòn anh ơi. Đi chơi sát tết về. Mà sao mấy anh không đi xe đò hay máy bay cho tiện, chở em gái theo đường xa mệt vậy?
– Đi xe đò thì mệt, nó cứ lên xe là bị nôn nên sợ xe, còn máy bay thì đông lắm, vé mắc nữa. Đi kiểu này cho con nhỏ đi du lịch luôn.

Qua màn xã giao ban đầu, nhóm bên kia bắt đầu hạ trại. Tụi thằng Bi – Bo thì nhóm lửa, vì trời cũng chập choạng tối rồi.

Khi lửa cháy bùng lên thì có tiếng xe máy chạy xuống dốc, và lần này thì đúng là “quân ta” rồi chứ không phải “quân địch” đã hại cả đám lính quýnh như gà mắc mưa lúc nãy nữa. Chỉ một chút sau, anh Nhàn chở lỉnh kỉnh đủ thứ chạy xuống tới. Vừa vòng xe vô cái cua thì anh ngạc nhiên kêu lên…

– Ủa? Có nhóm khác cũng cắm trại hả mọi người?
– Đúng rồi anh. Hai anh sinh đôi này chở em gái về quê, dọc đường nhân tiện du lịch luôn.
– Oh. Cũng sinh đôi luôn, vậy là chỗ này có tới 2 cặp sinh đôi rồi ha, haha…

Đám thằng Bi – Bo xúm lại dỡ đồ trên xe anh Nhàn xuống. Có mấy túi hải sản, và hai cái lều ở sau xe. Anh Nhàn nói…

– Tính không cần lều, trải bạt ngủ thôi, mà nghĩ lại, anh chạy vô cái homestay chuyên cho thuê lều cắm trại thuê hai cái ra xài đỡ. Mai nhổ trại trả cho người ta luôn. Đằng nào mai mình cũng chạy qua homestay chỗ họ để chơi rồi về mà.
– Tuyệt vời. Tụi em đang nói không biết chỗ này có muỗi không, vì chẳng thấy ai mang lều hết, giờ có thì đỡ rồi, hí hí.
– Ờ. Dựng lều nhanh đi mấy đứa. Lát tối mịt thì không thấy đường đâu.
– Dạ…

Cái đèn LED huyền thoại của anh Nhàn được bật lên. Anh Khanh phụ anh Nhàn rửa hải sản, đổ sốt ra ướp, rồi đợi lửa cháy củi xong hết, còn lại than hồng thì xỏ xiên que vô nướng. Hai thằng nhóc với con Loan thì đi dựng lều. Nhóm bên kia cũng đang dựng một cái lều to nên lát sau bãi cắm trại đã có 3 cái lều dựng cũng gần nhau, ngay bên dưới gốc cổ thụ.

Nhóm bên kia định đi lượm củi để nấu nước nấu mì tôm thì anh Khanh kêu lại, bảo họ dùng luôn cái bếp lửa bên này đi. Thế là hai anh sinh đôi cảm ơn rối rít, khều cho đống lửa rộng ra thêm, rồi bỏ củi khô vào cho cháy bùng lên, sau đó lấy cái nồi mini ra nấu nước. Cả đám thấy bên đó mang chả lụa ra, xúc xích cắt nhỏ bỏ vô mấy ly mì, làm hai thằng Bi – Bo nhớ tới cái hôm ở trên đỉnh Bà Đen.

Hải sản đã bắt đầu chín, nhỏ nước và mỡ xèo xèo xuống bếp, mùi thơm bay lên nức mũi khiến con bé của nhóm bên kia cứ chu mũi lên hít hà. Anh Nhàn phì cười, lấy một cây xiên mực còn nóng hổi trên bếp đưa cho nó rồi nói…

– Cắt mực nướng này bỏ vô mì tôm ngon lắm đó em.

Con nhỏ còn đang ngại ngùng không dám lấy thì một anh lớn nói…

– Cảm ơn anh đi. Anh cho thì nhận chứ đứng đó chi vậy em?
– Dạ. Cảm ơn anh.
– Ờ. Không có chi đâu. Chúc mọi người ngon miệng nha.
– Cảm ơn bạn nha!

Bên kia ăn mì tôm với đồ làm sẵn nên có thức ăn để ăn trước, cả đám bên này ngồi nướng đồ, mỗi đứa một xiên xoay, trở, lật mặt để cho chín đều, khói bay vô mắt đứa nào thì đứa đó chảy nước mắt tèm nhem, rồi tìm