Tội lỗi (Nghịch tử)
Tôi ôm mẹ vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ…
Trong giấc ngủ mộng mị, giấc ngủ đến rất nhanh sau những ngày mệt mỏi. Tôi mơ, mơ một giấc mơ kì lạ, đúng hơn là ác mộng. Tôi thấy máu chảy khắp người, chảy ướt áo, cảm giác như thật làm tôi giật mình tinh giấc ngồi phắt dậy, mồ hôi đầm đìa, ướt hết lưng áo. Mẹ tôi vẫn nằm đó ngủ ngon lành sau những ngày mệt mỏi vì những dằn vặt những gì đã xảy ra. Tôi nhìn lên khuôn mặt mẹ thật phúc hậu, nét mệt mỏi không làm xấu đi khuôn mặt khả ái của mẹ.
Mẹ không biết tôi đang ngắm nhìn mẹ, tôi nằm cạnh bên mẹ, đưa tay qua đầu mẹ làm cái gối cho mẹ ấm áp, mẹ rúc đầu vào ngực tôi, một tay nắm lấy tay tôi kéo để lên bụng. Mùi hương tóc của mẹ bay phảng phất qua mũi tôi ngào ngạt, tiếng mẹ thở đều đều.. Còn tôi bộn bề những nỗi lo… Giấc mơ ác mộng cứ hiện lên trong đầu làm tôi không tài nào ngủ tiếp được.
Rồi cũng sáng, tôi mệt mỏi dọn dẹp nhà cửa trong khi mẹ tất bật bữa sáng. Tiếng mẹ nôn ọe trong nhà vệ sinh khiến tôi lo lắng thêm.
– Mẹ nôn à? – Tôi hỏi.
– Ừ, mẹ nghén rồi, nhanh quá. Mùi thức ăn làm mẹ khó chịu.
Tôi vỗ lưng mẹ nhè nhẹ, mẹ nhìn tôi âu yếm nhưng vẻ mặt đầy lo lắng. Bữa cơm được dọn ra, khác với mọi khi mẹ không ngồi đối diện với tôi như mọi lần ở ghế quen thuộc mà mẹ ngồi cạnh tôi.
– Sao hôm nay mẹ ngồi chỗ này?
– Ngồi đâu chả được hả con?
– Nhưng con thấy lạ. Mẹ có bao giờ ngồi như vậy đâu.
– À, tại mẹ… – Mẹ ấp úng
– Tại sao ạ? Tôi hỏi dồn dập.
– Mẹ ngại đối diện với con, mẹ không được tự nhiên.
– Từ trước đến giờ vẫn thế mà, chuyện đó xảy ra thì mẹ vẫn thế mà. Sao hôm nay?
– Cứ nghĩ cảnh đối diện với con trai, người làm mẹ nghén như này mẹ thấy khó chịu lắm. Mẹ thấy xấu hổ. Con vừa là con, vừa là chồng của mẹ rồi, giờ lại còn có em bé nữa, mẹ không dủ tự tin…
– Không sao mà mẹ… Chúng ta phải đối mặt thôi, dù sao thì mọi chuyện đã đi qua xa, quá giới hạn của nó…
– Mẹ không biết thế nào, rối bời vì quan điểm của mẹ con biết rồi đấy, mẹ là người như nào con biết rồi đấy, mẹ là người gia giáo, chỉ có vợ chồng mới quan hệ ăn nằm và có con với nhau. Con và mẹ tuy là mẹ con mẫu tử nhưng…
Mẹ lại khó chịu, lại chạy vào nhà vệ sinh nôn ọe. Mẹ không ăn được nhiều, bỏ bát giữa chừng, tôi thương mẹ quá.
Chiều, tôi qua nhà bạn thân thắp cho nó nén nhang, thời gian cũng qua nhanh. Mẹ nó thấy tôi là khóc, mẹ nó thấy con trong hình ảnh của tôi. Tình mẫu tử thật thiêng liêng cao cả. Tôi chợt nhớ về mẹ, người đang mang giọt máu nghịch tử của tôi, mong manh…
– Mẹ mày ở nhà một mình cô thấy thương lắm. Bố mày thì coi như không có rồi, mẹ mày lại còn trẻ đẹp như gái 30, đang hồi xuân phơi phới mà lại phải thui thủi một mình. Sao không đón mẹ mày đi sống cùng cho có mẹ có con?
– Cháu cũng muốn vậy nhưng mẹ không chịu, cháu thương mẹ cháu lắm.
– Tao luôn bảo mẹ mày kiếm một đứa con để vui cửa vui nhà hay là đi bước nữa nhưng mẹ mày chỉ cười chừ.
– Mẹ cháu có ai không cô? Tôi dò hỏi…
– Chả thấy ma nào, lắm anh theo nhưng không ăn thua, phơi phới như thế…
– Cháu cũng muốn mẹ cháu có em bé để có anh có em..
– Không thì mày lấy vợ sớm đi để mẹ mày có cháu bế cũng đươc.
Tôi về nhà cũng chiều tối, mẹ nằm trong buồng xem ti vi, bữa cơm tối đã dọn sẵn. “Con ăn đi, mẹ không muốn ăn”, tiếng mẹ vọng ra. Tôi cũng không muốn ăn, nằm cạnh mẹ, thở dài:
– Mẹ thằng Tèo bảo con là khuyên mẹ đi bước nữa hoặc là kiếm đứa con cho vui cửa vui nhà. – Tôi bắt chuyện.
– Lấy người khác mẹ chưa bao giờ nghĩ tới, kể cả khi chưa có gì với con, giờ như vậy rồi mẹ tha thiết gì nữa. Mình con là đủ. Còn chuyện kiếm đứa con thì càng không thể, mà thôi, dù sao mẹ cũng đang mang thai con của con rồi, kiếm gì nữa.
– Vậy mẹ sẽ giữ đứa bé lại chứ?
– Mẹ không biết làm thế nào nữa, mẹ muốn giữ lắm, vì nó là con của con, là kết quả của chuyện động trời loạn luân này, mẹ cũng không muốn tội lỗi khi bỏ đi cốt nhục của mình nhưng…
– Nhưng sao ạ?
– Nhưng mẹ con không thể có con với nhau về mặt di truyền, rồi xã hội, xưng hô, mẹ còn chưa ly hôn với bố, còn ông bà nội ngoại… Em bé sẽ không bình thường, mẹ không muốn con của chúng ta khổ…
– Vậy là?
– Mẹ quyết định rồi, mẹ sẽ đi điều hòa cho em bé ra, cũng còn nhỏ nên chắc nhanh thôi…
– Nhưng con muốn giữ em bé lại, vì con muốn làm cha.
– Rồi con sẽ có vợ, có những em bé xinh đẹp và sẽ làm cha.
– Nhưng…
– Không nhưng gì cả, mẹ là người quyết định, dù sao con cũng là con của mẹ, con phải nghe lời mẹ…
Mẹ rơm rớm nước mắt, mẹ khóc, những giọt nước mắt tuôn nhẹ trên má xuống gối.
– Sao mẹ khóc?
Mẹ ôm tôi vào lòng nức nở như đứa trẻ, mếu máo:
– Mẹ không muốn bỏ con của chúng ta, mẹ không muốn mất đi giọt máu của mình nhưng mẹ không còn sự lựa chọn nào khác… – mẹ thút thít.
– Vậy chúng ta giữ lại đi, mẹ nghe lời con đi, tôi thầm thì vào tai mẹ.
– Không… Không, con muốn em bé sinh ra phải khổ sao, mình mẹ khổ chưa đủ sao?
Tôi im lặng, vuốt nhẹ mái tóc đen dài của mẹ. Mẹ nấc cục sau những giọt nước mắt. Mong manh…
– Trước mẹ mang thai con mẹ nghén lắm không ăn được gì. Đứa này cũng vậy. – Mẹ vừa nói vừa đưa tay tôi lên bụng mẹ.
– Ai làm cho mẹ nghén thế này? – Tôi nói nhỏ vào tai mẹ ngượng ngùng.
– Sao, lại còn hỏi nữa, muốn gì đây? – Mẹ gõ đầu tôi cười nhẹ…
– Con làm con mẹ lâu rồi, hôm nay con muốn làm chồng mẹ được không?
– Là sao? – Mẹ tò mò..
– Mẹ nói rồi, dù thế nào, dù con có làm gì đi nữa thì sự thật mãi mãi không thay đổi, đó là mẹ là người sinh ra con. Con là con của mẹ.
– Nhưng con…
– Con chỉ là chồng của mẹ, là cha của đứa bé trong bụng mẹ bí mật thôi, khi chúng ta quan hệ thôi…
– Con sẽ làm chồng mẹ ngay đây, tôi vừa nói vừa nằm lên mẹ…
– Nhẹ thôi con. – mẹ đẩy tôi ra…
Tôi cởi áo mẹ ra nhanh như cắt, suy nghĩ làm chồng của mẹ sau khi có em bé làm tôi cảm giác vô cùng. Chiếc quần lót đỏ che đi ngã ba của mẹ cũng được tôi bỏ xuống nằm dưới sàn nhà.
Mẹ nhắm mắt như chờ đợi người con, người sắp làm chồng mẹ sẽ đưa mẹ đến thiên đường hạnh phúc. Tôi cúi xuống hôn lên ngực mẹ, mới hơn ba tuần mà ngực mẹ căng lại, cô bé của mẹ mũm míp đầy lông đen ảo ảo.
– Con yêu mẹ lắm.
Tôi hôn vào tai mẹ, hôn xuống cổ đến ngực rồi bụng mẹ, hôn giọt máu nằm trong tử cung của mẹ. Mẹ xoa len đầu t