Tình yêu và thù hận
Sau sự việc ở tiệm massage…
Thế Bảo và Hạnh Vi trở về nhà với 2 luồng suy nghĩ khác nhau trong đầu…
Thế Bảo thì có một chút lo sợ vì thấy Hạnh Vi không nói gì với anh suốt cả đoạn đường về nhà, tuy lúc threesome nàng không hề phản đối nhưng bây giờ nhìn vợ im lặng như vậy anh cũng có phần lo sợ.
Hạnh Vi thì vì bận suy nghĩ về những gì Thế Bảo đã nói với nàng nên chưa biết phải mở lời như thế nào với chồng. Lúc được tên nhân viên massage bú liếm và sau đó đút dương vật vào người làm Hạnh Vi chỉ lo “tận hưởng” mà không thể tập trung giải quyết vấn đề của Thế Bảo. Giờ đây khi mọi chuyện đã qua, nàng bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc hơn về những gì chồng nàng đã chia sẻ.
Cả 2 cứ thế không ai nói với ai lời nào… Cảm thấy sự im lặng ngày càng trở nên đáng sợ nên Thế Bảo buột miệng lên tiếng:
– “Chồng xin lỗi vợ…”
Hạnh Vi nghe Thế Bảo chủ động phá vỡ sự im lặng giữa 2 người cũng quay đầu lại nhìn anh, rồi nói giọng trách móc:
– “Chồng thật tệ…”
Thế Bảo nghe thấy Hạnh Vi mắng mình, tim anh co thắt lại… Anh nghĩ vậy là bao công sức anh sắp đặt và chờ đợi để nói cho Hạnh Vi biết về sở thích của mình đã tan thành mây khói… nàng đã không thể chấp nhận con người thật của anh…
Thế Bảo bước đến quỳ gối trước mặt Hạnh Vi và thốt lên:
– “Anh không xứng đáng với em… Em hãy tìm cho mình một người tốt hơn, xứng đáng với em hơn anh nhé…”
…
– “Khùng hả, anh nói cái gì vậy, không xứng đáng gì chứ? Đứng lên nói chuyện với em đàng hoàng xem nào.” – Bỗng Hạnh Vi lớn tiếng, nàng làm bộ mặt giận hờn vu vơ với chồng.
Lúc này Thế Bảo mới đứng dậy, ngạc nhiên hỏi:
– “… Thì em nói anh rất tệ mà, không phải ý em là anh bệnh hoạn không xứng đáng với em nữa sao…”
Hạnh Vi lúc này mới hiểu thì ra Thế Bảo đã hiểu lầm ý của nàng, anh nghĩ nàng nói anh tệ vì không chấp nhận được sở thích của anh… Nhưng không phải vậy, nàng mỉm cười giải thích:
– Gì vậy ông già hihi, em nói anh tệ là vì anh để cho người ta… ra hết bên trong em nè, hên là em đang uống thuốc tránh thai mỗi ngày đó, chứ không thì hậu quả không biết ra sao luôn… Còn về chuyện sở thích của anh… em cũng đã nghĩ kỹ rồi, anh có sở thích riêng của mình, em cũng có những vấn đề của riêng em, anh đã có thể tha thứ và chấp nhận em được thì em cũng phải thấu hiểu và chia sẻ với anh đúng không nè. Em không có giận hay trách móc gì anh chuyện đó đâu. Anh vẫn là người chồng xứng đáng của em, hihi…
Thế Bảo khi nghe xong những lời giải thích của Hạnh Vi, anh như cởi bỏ được nút thắt trong lòng, anh tiến đến ôm chặt Hạnh Vi vào lòng, anh thấy mình yêu nàng hơn bất cứ lúc nào…
– “Cảm ơn vợ yêu, chồng yêu vợ nhiều lắm…” – Thế Bảo vừa ôm Hạnh Vi vừa nói…
– “Vợ cũng yêu chồng lắm nè.” – Hạnh Vi cũng âu yếm lại Thế Bảo.
– “… nhưng mà vợ chấp nhận sở thích của chồng không có nghĩa là vợ cũng chấp nhận cho bất kỳ người đàn ông nào được phép ‘ấy ấy’ vợ đâu à nha, nếu chồng muốn vợ làm cho chồng xem thì chồng phải báo trước và phải được vợ đồng ý mới được đó, và đặc biệt là… không được để người ta… bắn vào bên trong vợ!” – Hạnh Vi e ngại nói.
– “Hihi, được rồi chồng hứa với vợ nè…” – Thế Bảo vui vẻ đồng ý với Hạnh Vi…
Sau đó anh chợt nhớ ra một chuyện…
– “Ủa mà vợ… Lúc nãy thằng cha nhân viên bắn hết vào bên trong vợ mà hình như chồng chưa thấy vợ… rửa nó phải không?”
– “Đúng rồi ông! Lúc đó ngại quá nên vợ chỉ bận đồ lại thật nhanh rồi ra về, về đây thì lo nói chuyện với chồng nãy giờ, giờ mới đi rửa nè…” – Hạnh Vi bụm miệng cười rồi tò te đi vào phòng tắm để rửa đi những vết tinh trùng còn sót lại bên dưới hạ thể nàng.
Thế Bảo cũng chạy theo để giúp vợ rửa bím, không biết là anh muốn giúp thật hay muốn xem cái lồn vợ mình trong tình trạng bị tinh trùng dính bê bết nữa.
…
Sau sự việc ngày hôm đó, hai vợ chồng Hạnh Vi – Thế Bảo đã hiểu nhau hơn về nhu cầu và sở thích tình dục của nhau, những cuộc “yêu” của cặp vợ chồng sau đó cũng trở nên thú vị và kích thích hơn, hai người càng yêu nửa kia của mình nhiều hơn. Riêng về Hạnh Vi, nàng cũng không biết việc dễ dãi chiều theo ý thích của Thế Bảo là đúng hay sai, trước đây nàng phải đi điều trị tâm lý để tránh việc bản thân bị sa ngã vào tay người đàn ông khác, giờ đây vì Thế Bảo mà nàng sẵn sàng làm điều ngược lại, nàng chấp nhận để người khác quan hệ với mình chỉ để Thế Bảo được vui… có chăng tất cả những gì nàng làm cũng chỉ vì tình yêu to lớn dành cho Thế Bảo.
…
Một tuần sau…
Hạnh Vi chính thức bước vào buổi training đầu tiên chuẩn bị cho cuộc thi bikini sắp tới cùng lão Hùng.
Sáng thứ 7 của tuần thứ 2 kể từ chuyến đi Thái Lan, Hạnh Vi chọn cho mình một bộ đồ thanh lịch với áo sơ mi xanh và váy zip ngắn để đến công ty.
Khi nàng vừa xuất hiện, lão Hùng đã chờ sẵn ở sảnh tiếp khách của studio để chào đón nàng.
– “Vi, cuối cùng em cũng tới rồi, anh chờ em nãy giờ. Hôm nay là buổi training đầu tiên của em đó, sao em đến trễ vậy.” – Lão Hùng tỏ ra hối hả, điệu bộ có phần nhún nhường chứ không hống hách như thường ngày.
– “… À em biết chứ, nhưng mà giờ này cũng đâu trễ lắm đâu anh, bình thường em vẫn đến vào giờ này mà?”
– “Uhm thì bình thường thì được, nhưng hôm nay quan trọng… vì hôm nay anh có mời hai chuyên gia đến để giúp em tập luyện phần thi bikini đó. Họ chờ em cũng nãy giờ rồi.”
– “Hả? Vậy sao anh không báo em biết sớm?” – Hạnh Vi tỏ ra ngạc nhiên…
– “Anh muốn báo lắm chứ nhưng anh gọi em không được, nhắn tin cũng không thấy trả lời.”
Lúc này Hạnh Vi mới nhớ ra là nàng đã block số lão Hùng để tránh bị lão làm phiền, không biết nói sao Hạnh Vi đành bịa chuyện:
– “À, chắc do điện thoại em hết pin nên anh không gọi được… vậy thôi nếu có người chờ thì mình vào nhanh đi anh.”
– “Uhm, em đi theo anh.”
Sau đó lão Hùng đưa Hạnh Vi vào phòng meeting của studio.
Vừa bước vào phòng, Hạnh Vi thấy bên trong đã có hai người đợi nàng sẵn trong đó, một nam và một nữ.
– “Hello chị Nancy và nhà thiết kế Lý Mạnh, Hạnh Vi đã đến rồi đây ạ.”
Lão Hùng tỏ ra khiêm nhường với hai người trước mặt. Người thứ nhất là một phụ nữ hơn 40 tuổi nhưng dáng vóc và làn da vẫn trông như chỉ mới 30, nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra tuổi thật của cô ta, cô ấy là Nancy, siêu mẫu bikini một thời nhưng giờ đã giải nghệ. Người thứ hai là một người nam với làn da trắng như Ngọc Trinh, thân hình khá ốm, đôi mắt đeo kính và đội chiếc mũ thời trang, anh ta là nhà thiết kế bikini Lý Mạnh. Hai người này được lão Hùng mời đến để giúp training và thiết kế trang phục cho Hạnh Vi.
Khi vừa thấy Hạnh Vi bước vào, nhà thiết kế Lý Mạnh đang ngồi trên ghế bỗng đứng hẳn dậy, ông ta đi đến gần Hạnh Vi và dùng ánh mắt nhìn một lượt từ trên xuống dưới cơ thể của nàng. Hạnh Vi khi bị ánh mắt soi mói của người đàn ông lạ mặt nhòm ngó làm nàng cũng rùng mình lui lại vài bước, nhưng khi nàng vừa định lui người thì NTK Lý Mạnh lên tiếng:
– “Dừng lại! Giữ nguyên tư thế đó.” – NTK Lý Mạnh hô to…
Hạnh Vi giật mình nhưng cũng nhanh chóng giữ nguyên vị trí của mình. Tim nàng đập liên hồi vì những gì đang diễn ra.
Lúc này NTK Lý Mạnh mới đi 1 vòng quanh vị trí của Hạnh Vi tiếp tục soi mói cơ thể nàng, sau đó ông vỗ tay nói:
– “Quá đẹp… quá chuẩn… sao trên đời lại có người đẹp đến vậy cơ chứ!”
Lúc này Hạnh Vi mới thở phào nhẹ nhõm, thì ra NTK Lý Mạnh vì thấy hình thể Hạnh Vi quá đẹp nên ông muốn xem cho kỹ hơn, khi nghe ông ta khen mình đẹp, Hạnh Vi cũng vui mừng ra mặt.
– “Dạ, em cảm ơn ạ.”
– “Không có gì, không có gì, tôi phải cảm ơn em mới đúng, có cơ hội thiết kế trang phục cho thân thể hoàn hảo của em tôi mới là người thấy vinh hạnh.” – NTK Lý Mạnh khiêm nhường nói rồi quay lại chỗ ngồi.
Nhưng trái ngược với sự nhiệt tình của NTK Lý Mạnh, siêu mẫu một thời Nancy lại tỏ ra lạnh lùng, bà ta nhìn Hạnh Vi với ánh mắt dò xét, nãy giờ vẫn ngồi yên 1 chỗ không nói lời nào.
Hạnh Vi cũng để ý thấy bà Nancy chỉ ngồi yên mà không lên tiếng, nàng chủ động tiến đến chào hỏi bà ta:
– “Dạ em chào chị Nancy ạ, mong chị chỉ bảo cho em thêm ạ.”
– “Được, để xem em thể hiện thế nào trước đã.” – Đáp lại sự chân thành của Hạnh Vi chỉ là thái độ lạnh lùng của Nancy.
Nancy sau khi nói liền đứng dậy đi ra khỏi phòng, Hạnh Vi chưa hiểu gì vẫn đứng yên đó thì được lão Hùng nhắc khéo:
– “Em mau đi theo chị Nancy đi, chị ta đang muốn test em đó.”
– “Dạ…”
Hạnh Vi nghe lão Hùng nói cũng nhanh chóng đi theo Nancy rời khỏi phòng meeting để đến với một phòng chụp để trống. Tại đây Nancy đứng giữa phòng và nói với Hạnh Vi:
– “Tôi vì có quen biết với cậu Hùng nên hôm nay nhận lời giúp em cải thiện khả năng trình diễn bikini, nhưng để có được buổi thứ 2 tập luyện cùng tôi thì phải xem em có khả năng thuyết phục tôi không đã. Bây giờ em bước lên đây thực hiện động tác đi catwalk từ đây xuống dưới cho tôi xem thử.”
Nói rồi Nancy bước qua một bên nhường chỗ cho Hạnh Vi tiến lên.
Hạnh Vi bất ngờ khi chưa gì đã bị Nancy hù cho một trận nên dù chưa sẵn sàng nhưng nàng vẫn cố bước tới trung tâm căn phòng để chuẩn bị cho phần đi catwalk, nàng muốn thể hiện bản thân mình có đủ khả năng để thay mặt studio tham gia những cuộc thi sắp tới, nàng muốn mọi người biết nàng không chỉ đẹp mà còn giỏi nữa.
Khi Hạnh Vi đã vào vị trí và chuẩn bị bước đi thì Nancy lại lên tiếng: “Em hãy bỏ giày ra, đi chân không trước.”
Hạnh Vi nghe vậy cũng làm theo, nàng bỏ đôi giày búp bê của mình ra và chuẩn bị thực hiện những bước đi catwalk.
Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt lướt quanh phòng một lượt nhìn thấy lão Hùng đang làm động tác cỗ vũ nàng, NTK Lý Mạnh đang dựa vào tường quan sát… nàng thở mạnh ra và bắt đầu bước đi…
Những bước chân catwalk uyển chuyển được Hạnh Vi thực hiện thành thục, cách nàng di chuyển không thua gì các siêu mẫu thực thụ, dù Hạnh Vi chưa bao giờ thực sự đi catwalk nhưng kể từ khi bắt đầu làm người mẫu ảnh, nàng đã tự bỏ thời gian nghiên cứu thêm và tập luyện các động tác đi catwalk tại nhà, nàng làm vậy vừa để rèn luyện vóc dáng vừa để nâng cao kiến thức về nghề người mẫu của mình… và hôm nay là cơ hội để nàng thể hiện nó ra cho mọi người thấy.
Nhìn Hạnh Vi bước đi uyển chuyển, Nancy đứng bên ngoài cũng phần nào thay đổi cái nhìn với nàng, nhưng với bà ta như vậy là chưa đủ. Sau khi Hạnh Vi thực hiện xong phần đi catwalk bằng đôi chân trần, Nancy bỗng lên tiếng nói:
– “Đi chân trần cũng được đó, nhưng khi catwalk thật trên sàn diễn thì phải mang giày cao gót. Bây giờ em hãy mang đôi giày này của tôi vào và đi lại một lần nữa, tôi thấy chân tôi và em cùng một size nên không có vấn đề gì đâu.”
Nói rồi Nancy cởi bỏ đôi giày cao gót sành điệu ra đưa cho Hạnh Vi, Hạnh Vi nhìn thấy đôi giày có phần hơi cao và khá khó mang, phần đế giày khá nhỏ và phần gót giày thì lại khá cao, Hạnh Vi cố gắng lắm mới có thể mang được đôi giày vào, nàng cảm thấy mình đứng còn khó nói đi là đi catwalk trong bộ dạng này.
Nhưng Hạnh Vi không muốn bỏ cuộc, nàng vẫn cố gắng thực hiện các bước đi catwalk trên đôi giày cao gót của Nancy… khi nàng đi được vài bước thì do mất thăng bằng nên đã ngã ra giữa đường.
Lão Hùng lúc này nhanh chóng tiến đến đỡ Hạnh Vi đứng dậy và hỏi thăm:
– “Em có sao không?”
– “Em không sao, cảm ơn anh.”
Nhưng lúc này Nancy cũng lên tiếng nói:
– “Đi catwalk bằng giày cao gót là động tác bắt buộc phải thực hiện được của những người mẫu, nếu em không làm được thì đừng nghĩ đến các cuộc thi gì nữa.”
Nói rồi Nancy lấy trong giỏ xách ra một đôi giày cao gót khác, bà ta mang vào rồi bước đi ra khỏi phòng để lại Hạnh Vi đứng đó bối rối nhìn theo.
Lúc này lão Hùng đứng bên cạnh mới mở lời an ủi Hạnh Vi:
– “Chị Nancy là vậy đó, chỉ hơi khó tính nhưng mà chỉ giỏi lắm, nếu em thuyết phục được chỉ training cho em thì khả năng cao em sẽ vượt qua được các cuộc thi sắp tới.”
Hạnh Vi quay sang nhìn lão Hùng, nàng nhận ra từ lúc đi Thái về đến giờ lão như một con người khác, lão không còn thô lỗ và đê tiện như trước đây nữa, khi bắt chuyện với nàng lão luôn tỏ thái độ quan tâm và nhẹ nhàng, nàng tự hỏi có phải lão bị người ta dùng cây đập vào đầu mà chấn thương dây thần kinh tính nết hay không… Nhưng suy nghĩ về lão Hùng cũng nhanh chóng trôi qua, lúc này Hạnh Vi biết mình phải tập trung vào tập luyện để có thể thuyết phục được Nancy chấp nhận training cho nàng.
– “Em sẽ ở lại đây tập luyện một chút, anh Hùng cứ đi làm việc của mình đi.” – Hạnh Vi quay ra nói với lão Hùng…
– “À được, nếu cần giúp đỡ gì thì cứ gọi anh nhé.” – Lão Hùng đáp lại và từ từ đi ra khỏi phòng.
Hạnh Vi lúc này quyết tâm thực hiện cho được những bước đi catwalk trên đôi giày cao gót của Nancy. Nàng bước đi rồi lại té… té rồi lại đứng lên bước đi… bước đi rồi lại té tiếp… cứ như thế lặp đi lặp lại… nhưng nàng nhất quyết không bỏ cuộc…
…
3 tiếng đồng hồ trôi qua.
Lúc này lão Hùng thuyết phục được Nancy cho Hạnh Vi cơ hội thể hiện lại một lần nữa nên bà ta đã quay lại căn phòng chụp nơi Hạnh Vi nãy giờ vẫn chăm chỉ tập luyện.
Thấy Nancy bước vào, Hạnh Vi tỏ vẻ vui mừng trên khuôn mặt nhưng cũng nhanh chóng tập trung tinh thần trở lại, chiếc áo sơmi của nàng bây giờ đang bị ướt đẫm do tập luyện cực lực nãy giờ, chiếc áo ngực bên trong hiện ra rõ mồn một trước mắt lão Hùng và NTK Lý Mạnh.
Nancy tiến lại vị trí ban nãy bà đã đứng và bắt đầu quan sát Hạnh Vi.
Hạnh Vi khi thấy Nancy nhìn mình cũng hiểu đây là cơ hội cuối cùng để nàng thuyết phục được bà ta chấp nhận trở thành mentor cho nàng. Nàng hít một hơi lấy sự tự tin và… bắt đầu bước đi…
Những bước chân catwalk trong đôi giày cao gót lúc này đã không còn siêu vẹo nữa, dù không phải là những bước catwalk tốt nhất nhưng lần này Hạnh Vi đã không còn bị té nữa, nàng cố gắng uyển chuyển nhất có thể để vừa đi vừa lắc hông sao cho trông thật đẹp… và cuối cùng nàng cũng thành công đi hết con đường catwalk của mình trong đôi giày cao gót.
Lão Hùng đứng xem vỗ tay bồm bộp khi thấy Hạnh Vi thực hiện xong việc đi catwalk, NTK Lý Mạnh cũng vỗ tay theo… duy chỉ có Nancy vẫn đứng yên đó khoanh tay nhìn…
Sau chừng 5 giây đứng hình, Nancy ngoảnh mặt bước tới chỗ cửa ra vào. Hạnh Vi thấy bà ta bỏ đi trong lòng cũng dâng lên một nỗi thất vọng to lớn… nhưng rồi khi Nancy mở cửa để bước ra, bà ta quay lại nói với Hạnh Vi:
– “Ngày mai nhớ đến đúng giờ đó!” – Nói rồi Nancy đi ra ngoài đóng cửa lại.
Trong này Hạnh Vi vui mừng muốn rớt nước mắt, lão Hùng cũng vui mừng chạy đến ôm lấy Hạnh Vi… nhưng bị nàng từ chối đẩy ra, lão quê 1 cục chỉ biết gãi đầu cười trừ.
Lúc này NTK Lý Mạnh mới lên tiếng: “Chúc mừng em đã lấy được sự tin tưởng của Nancy, hôm nay anh chỉ quan sát em thôi, anh đã có những ý tưởng của mình để phác thảo ra trang phục phù hợp cho em, từ mai em cứ tập luyện với Nancy, còn anh sẽ hẹn em một ngày không xa để chúng ta cùng làm việc. Chào em.”
Nói rồi NTK Lý Mạnh cũng rời đi.
– “Chúc mừng em nhé, có vẻ như cả 2 chuyên gia đã đồng ý giúp em trong việc chuẩn bị cho các cuộc thi sắp tới.” – Lão Hùng lúc này lên tiếng…
– “Dạ, em cũng cảm ơn anh Hùng, anh đã cất công nhờ những chuyên gia đến giúp em, em nhất định sẽ trả ơn anh về việc này hihi” – Hạnh Vi cười tươi cảm ơn lão Hùng…
– “Trả ơn… ý em là…” – Lão Hùng lúc này gương mặt trở nên đê tiện trở lại, lão nghĩ từ ‘trả ơn’ của Hạnh Vi theo một cách không thể đen tối hơn.
– “Dạ đúng rồi, có gì em sẽ mời anh một bữa sau nha hihi, giờ thì em xin phép về trước, hôm nay tập đi catwalk làm chân em hơi bị đau.”
Hạnh Vi thơ ngây nói mà không nhận ra mình vừa làm cho lão Hùng tưởng bở một phen, sau đó nàng rời đi để lại lão 1 mình trong căn phòng vẫn tơ tưởng về Hạnh Vi.
…
Sau khi chia tay lão Hùng để ra về, Hạnh Vi bước ra ngoài cổng studio để đứng bắt xe, lúc này cũng đã là buổi trưa, nàng định sẽ về nhà tắm rửa nghỉ ngơi rồi chờ Thế Bảo về…
Nhưng khi đang đứng chờ grab thì bỗng từ xa một chiếc xe 7 chỗ màu đen từ đâu áp sát Hạnh Vi, cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông trên tay có hình xăm hắc long nhào ra dùng một mảnh khăn chụp vào miệng nàng… Hạnh Vi chưa kịp hiểu chuyện gì thì đầu óc đã mơ màng… nàng thiếp đi nhanh chóng… người đàn ông sau đó đưa nàng lên xe và rời đi…
…
– “Con nhỏ trong đó ngon quá mày…”
…
– “Má, ước gì đại ca cho tao đụ nó một phát…”
…
– “Hàng này là hàng cúng đó, đéo đụng được đâu…”
…
Hạnh Vi mơ màng mở mắt tỉnh dậy… nàng thấy mình đang bị bịt miệng, chân tay bị dán vào chiếc ghế gỗ mà nàng đang ngồi và trước mắt là một căn phòng xa lạ… những tiếng bàn tán của hai người đàn ông nào đó đang phát ra từ phía ngoài chiếc cửa phòng đang đóng kín.
Hạnh Vi sau một lúc cố gắng lấy lại nhận thức, nàng nhận ra mình đã bị bắt cóc đến đây, cuộc trò chuyện giữa những kẻ ngoài kia cũng làm cho Hạnh Vi càng trở nên sợ hãi hơn nữa. Nàng không biết đây là đâu? Những người bắt cóc nàng đến đây là ai? Vì nàng hầu như không gây thù chuốc oán với ai cả…
Đang trong cơn hoảng loạn không biết phải làm gì thì lúc này cánh cửa phòng nơi Hạnh Vi bị giam giữ bỗng mở ra… một người đàn ông râu ria bước vào, Hạnh Vi ngước mắt lên nhìn và tim nàng như muốn thắt lại… nàng nhận ra hắn… hắn chính là tên nhân viên massage mà chỉ mới một tuần trước đã xuất tinh vào ngập trong người nàng – tên Tiến.
– “Hello người đẹp, em tỉnh rồi à, vẫn còn nhớ anh chứ… hahaha” – Tên Tiến mở miệng cưới lớn và từ từ bước đến chỗ Hạnh Vi.
Hạnh Vi lúc này đang bị bịt miệng bằng một miếng băng keo nên nàng không thể nói gì, chỉ có thể phát lên những âm thanh “Um um” như muốn chửi rủa tên Tiến, nàng cũng muốn hỏi hắn tại sao lại bắt cóc nàng đến đây, nhưng khi nàng nhìn vào cánh tay của hắn với một hình xăm con hắc long đặc biệt thì phần nào nàng đã hiểu ra mọi chuyện.
Tên Tiến là thành viên của băng đảng xã hội đen quyền lực nhất thành phố Hồ Chí Minh – Hắc Long Hội – đây cũng chính là băng đảng mà tên Quân, bạn trai Micky đang đầu quân, ngoài ra còn có những tên xã hội đen chuyên đi đòi tiền bảo kê cũng là thành viên của băng đảng này.
Lần trước ở tiệm massage tên Tiến bận áo tay dài của nhân viên nên Hạnh Vi không nhìn ra hình xăm của hắn, nhưng giờ đây khi thấy được hình xăm đặc biệt này, nàng xâu chuỗi lại tất cả những chuyện đã xảy ra trước đây, những người mà nàng từng gặp với hình xăm này trên tay… không ai là người tốt cả. Hạnh Vi thấy lạnh người khi biết mình đã rơi vào hang ổ của tội phạm.
Nhưng Hạnh Vi cũng chỉ biết ú ớ, tay chân nàng đang bị trói chặt, miệng thì không thể kêu cứu…
Tên Tiến khi bước đến bên Hạnh Vi, hắn nói tiếp:
– “Em có biết là sau cái đêm massage kích dục đó anh bị ám ảnh với cái lồn em đến mức nào không Vi?” – Hạnh Vi nghe tên Tiến gọi tên mình làm nàng càng lo sợ hơn.
– “… Anh đã phải bỏ cả tuần để lần ra danh tính của em và may mắn cho anh một thằng trong băng đảng lại vô tình biết được em, chắc là em cũng biết anh đang nói đến ai đúng không…” – Tên Tiến lúc này nhìn ra cửa phòng mà gọi lớn: “Quân, vào đây đi!”
Ngay lập tức một gương mặt quen thuộc mà nàng vô cùng căm giận xuất hiện trước cửa – tên Quân – tên này sau khi gây hại cho Bích Phương đã bỏ trốn một thời gian, sau khi thấy sự việc trôi qua hắn quay trở lại băng Hắc Long và được biết tên Tiến, đại ca hắn đang truy tìm danh tính một cô gái xinh đẹp, sau khi nghe Tiến mô tả về cô gái, tên Quân chắc chắn đó là Hạnh Vi nên đã chỉ hắn chỗ nàng làm việc, và cuối cùng hôm nay những tên này quyết định ra tay bắt Hạnh Vi về đây.
– “Dạ anh Tiến gọi em.” – Tên Quân bước vào chào hỏi tên Tiến…
– “Lại đây chào hỏi người quen của mày nè haha” – Tên Tiến ra lệnh…
– “Hello Vi, còn nhớ anh chứ? Dạo này Bích Phương thế nào rồi hehe.”
– “Umm ummm umm…” – Hạnh Vi cố gắng giãy giụa thật mạnh trong vô vọng, nàng tỏ ra căm giận với 2 tên khốn nạn trước mặt.
Thấy phản ứng của Hạnh Vi tên Quân càng hả hê, hắn nói thêm cho Vi biết về kế hoạch của hắn hôm đó:
– “Thật ra hôm đó người anh nhắm tới là em chứ không phải Bích Phương đâu, nhưng vì em về đột xuất nên Phương phải thế cho em một mạng… nhưng đừng lo, hôm nay anh sẽ bù lại đủ cho em hahaha.” – Tên Quân đê tiện nói với Hạnh Vi…
Nhưng trong giây phút hắn đang hả hê thì bị tên Tiến chặn họng:
– “Bù cái gì? Mày coi tao chết rồi hả? Mày nghĩ tới lượt mày được chén con nhỏ này hả?” – Tên Tiến quát thẳng vào mặt tên Quân…
– Dạ… dạ… em xin lỗi đại ca, em tưởng đại ca kêu em vô đây để… threesome với con nhỏ này…’ – Tên Quân tỏ ra sợ hãi…
– “Three bà nội mày, mày nghĩ sao mày được xài chung ‘hàng’ với tao?”
– “Dạ… dạ… em xin lỗi đại ca, em hiểu lầm ạ, em không dám, con nhỏ này của đ̐