Thằng Đức – Quyển 3 – Tác giả Lạtma
– “Lợi hại thiệt… Tuyết Vân này trước tới giờ đàn ông xếp hàng chạy theo mà không để ai lọt vào mắt… bây giờ hình như chấm phải hắn rồi, hi hi…” Mai Thanh Phương trợn mắt.
– “Chắc không phải đâu, nghe nói hai người khắc khẩu với nhau lắm mà, thường hay cãi vã” Kim Khánh ngờ vực…
– Hi hi… Nhiều khi thấy vậy mà không phải vậy…”trong bụng khoái muốn chết nhưng mặt ngoài em chả đó thôi… Ouf… Thôi em đi đây, còn nhiều việc để làm, ra ngoài lâu quá rồi… Hi hi, chị dâu, chuẩn bị tinh thần đi nha…” Biết mình lỡ lời, Thanh Phương lái sang chuyện khác.
– “Cô nha… Nói cái gì “trong bụng khoái muốn chết nhưng mặt ngoài em chả”, thật là bậy bạ mà.” Biết Thanh Phương có chút xiên xỏ mình, Kim Khánh vội vã “đính chánh”.
– “Được rồi… Được rồi mà, Hi hi… Em không phải nói chị, nói Tuyết Vân kia thôi…”Miệng cười hóm hỉnh, Mai Thanh Phương bước ra cửa… Bị nói trúng tim đen, Kim Khánh nhìn theo “tức giận”.
…
Từ lúc Ngọc Thy trở về Cao Lảnh với thân phận là Thư Ký cho Chủ Tịch huyện, rồi chẳng bao lâu làm Chánh văn Phòng, Ngọc Thơ trở thành Thư ký. Ngày nào, nhà của Bùi Minh Thế cũng có khách viếng thăm… Đặc biệt, chiều tối hôm nay khách càng nhiều hơn khiến hai vợ chồng già Thế – Hoa rất là vui vẻ, không phải vì chút quà mọn mà khách đem tới, gói trà hộp bánh, chai rượu trắng hoặc rượu nếp có đáng gì nhưng đây là vấn đề mặt mũi, hãnh diện biết dường nào mặc dù biết khách không phải tới thăm hai vợ chồng già mà là muốn gặp hai đứa con gái nhưng có gì khác biệt chứ.
Ngày nào cũng vậy, trước bữa cơm tối là Bùi Minh Thế thích lai rai chút rượu đế, nhâm nhi vài miếng tôm khô củ kiệu, khô cá khoai… Hôm nay đặc biệt có thêm khô cá thiều do người bạn già Chủ Tịch Xã Vĩnh Thạnh Huỳnh văn Kiển mang lại. Có mồi có rượu, hai ông bạn già trò chuyện rất là tương đắc…
– “Khà… Anh Kiển, sao lại có nhã hứng ghé qua tối nay vậy… Có phải có chuyện gì cần “gỡ rối tơ lòng” hay không? Hắc hắc… Nói đi…”Nốc cạn chung rượu,”khà” một cái ra vẻ thống khoái, rượu vào lời ra. Bùi Minh Thế trêu đùa người bạn già.
– “Ha ha… Không có gì qua mắt được anh… Ừm… Anh Thế… Có chuyện này muốn nhờ cháu Thy giúp… Không biết có được không…” Sau một vài ly, có hơi men, Kiển bắt đầu bớt ngượng ngùng, mở lời.
– “Ậy… Có gì mà không được chứ, anh Kiển, đừng quên trước kia, nếu không có anh, cái nhà này có ngày hôm nay sao? Mình là bạn lâu năm, chuyện của anh là chuyện của Bùi Minh Thế này… Thy, Thơ… Hai con ra đây một chút…”Bùi Minh Thế gọi lớn… Chánh văn Phòng, Thư Ký của Chủ tịch huyện rồi sao chứ, vẫn là con gái của ông mà…
– “Tới rồi… Tới rồi… Hi hi… Là món nhậu mà ba và bác Kiển thích nè…” Ngọc Thy, Đương, Ngọc Thơ, bà Hoa từ phía sau nhà bếp đi lên, mỗi người trên tay cầm một món, khói bốc nghi ngút, mùi thơm ngào ngạt.
– “Để lên bàn đi… Bác Kiển có chuyện muốn nhờ con… Tất cả ngồi xuống đi…” Bùi Minh Thế phát tay…
– “Chuyện gì vậy bác Kiển…”Ngọc Thy mỉm cười, cùng mọi người ngồi xuống, trán nàng lấm tấm mồ hôi do vừa nấu nướng xong. Nàng thích nấu ăn, từ lúc về nhà, bữa cơm chiều nàng thủ vai chánh, Ngọc Thơ phụ việc, không để mẹ làm…
– “Ha ha… Là như vầy…”quâu… quâu”… Kiển vừa mở lời thì có tiếng chó sủa bên ngoài, mọi người nhìn ra, thấy Lâm Trí Thông đang bước vô, tay cầm túi xách…
– “Ý… Anh Thông… Vô đây… Có Bác Kiển tới chơi… Ăn cơm chưa Nếu chưa thì sẵn ăn luôn” Ngọc Thy nồng nhiệt mời mọc…
– “Ngồi… Ngồi đi Thông… Ây… Tới chơi là quý rồi, quà cáp làm gì… Sao khách sáo vậy ” Minh Thế “cau mày”…
– “Có gì đâu chứ chú Thế… Gói trà thôi mà… Chú Kiểm cũng ở đây à Sao đúng lúc vậy?” Thông mỉm cười, kéo ghế ngồi.
– “Ờ, tới đây có chuyện muốn nhờ… sẵn làm vài ly ăn ké bữa cơm nói chuyện bao đồng chơi… ha ha, lóng rày nghỉ hưu rồi, mai mốt ghé nhà chú mày cũng vậy nha…” Kiển vui vẻ pha trò…
– Dĩ nhiên… hi hi dĩ nhiên, lúc nào lại không được chú Kiển…
– “Ngồi đi Thông… Thơ… Xuống bếp lấy thêm cái chén, đôi đũa cho anh Thông…” Hoa nói…
– “Ậy… Không… Không cần đâu Thơ… Ở nhà đã ăn rồi… Hi hi…” Thông phát tay…
– “Vậy làm một hai ly chắc được chứ… Không ăn cơm nhưng lấy đôi đũa gắp tôm khô củ kiệu, lai rai chút một chút…” Minh Thế khề khà mỉm cười… Ngọc Thơ không đợi ba nói thêm, chạy xuống bếp lấy thêm chén đũa…
– “Ha ha… Vậy được…” Thông gật đầu, đã bàn với bà xả, liên quan đến chuyện đi Canada làm việc vài tháng, tối nay tới đây gặp Ngọc Thy là muốn nhờ nàng nói một tiếng với ông chủ nhưng thấy có mặt của Kiển, Thông cảm thấy có chút ngại ngùng.
– “Nói tới đâu rồi… Ờ phải… Hôm nay tui có nghe chuyện Đức Lập mở công ty mới nên cần rất nhiều người làm việc. Các người cũng biết rồi đó, hai đứa con của tui làm việc ở Bình Dương, lễ lộc, ngày Tết mới về một lần xong rồi lại đi cho nên bà nhà tui nói có thể nào nhờ Ngoc Thy, Ngọc Thơ nói giúp dùm vài câu với ông chủ để chúng có việc làm ở quê nhà… Aiz… Tui bây giờ đã nghỉ hưu, hai vợ chồng có thể hủ hỉ với mấy đứa cháu nội ngoại…” Huỳnh văn Kiển nói một hơi, cầm ly rượu để uống, khà một cái, giọng nói có chút thê lương.
Trước kia tuy là Chủ tịch xả nhưng không chịu cúi lòn kết bè kết phái với bọn người Thái Hữu Cơ, Nguyễn Thông nên hai người con vì vậy mà bị liên lụy. Bây giờ tình hình đã khác nhưng vì đã nghỉ hưu, sợ “người đi trà lạnh” nên hôm nay tới đây nhờ cậy Ngọc Thy, không tình là cầu cạnh, coi như là “người nhà” giúp đỡ với nhau nên ông không ngại.
– “Đức Lập mở công ty mới? Có chuyện này hả Đương?” Thị Hoa chưng hửng, nhìn thằng rể và hai đứa con gái có chút oán giận Tin khủng vậy mà không nói cho bà biết, để người ngoài nói ra, thật là mất mặt.
– “Anh Đương có nói, con cũng có nghe sơ qua tin đồn, định nấu nướng xong lúc cả nhà ngồi ăn cơm rồi nói” Ngọc Thy mỉm cười nói.
– “Ậy… Cũng vậy thôi mà Trước hay sau đâu có gì quan trọng chứ, bà thật là. Thy, con coi có giúp gì được cho Bác Kiển không” Bùi Minh Thế khề khà.
– “Cháu sẽ chuyển lời với lãnh đạo Anh Mạnh và chị Mai đều là người có bằng cấp, nếu công ty đang cần người, chắc không có vấn đề gì đâu ” Trước mặt Đương, Ngọc Thy trả lời rất bài bản. Trong lòng thầm nghỉ, bác Kiển là người ân đối với gia đinh nàng, hơn nữa hai người con đều có trinh độ đại học, thuộc loại tầng lớp trí thức, Đức Lập đang cần người, có vấn đề gì chứ? Hắn dám nói “không”, nàng sẻ cắt cu hắn.
– “Được vậy thì tốt quá… Ngọc Thy, cảm ơn cháu…”Kiển cảm động…
– “Cảm ơn cái gì chứ anh Kiển… Nhà anh với nhà tui không cần phải khách sáo như vậy… Nhớ lúc trước không có anh tương trợ hai chị em nó làm sao có ngày hôm nay… Nếu nói câu cảm ơn. Nhà họ Bùi tui nợ anh quá nhiều anh Kiển… Nà, uống…” Bùi Minh Thế nâng ly, câu vừa rồi nói ra chính là câu nói từ tận đáy lòng.
– “Phải phải… Nà, uống…”Nghe lời nói của người bạn già, Kiển cảm động nâng ly nốc cạn… Đưa tay chùi mép, bóc miếng khô cá thiều nhai nhồm nhoàm, mọi người đều cầm ly lên, bầu không khí vô cùng thân mật.
– “Ờ… Sao nay rảnh rỗi vậy Thông?” Bùi Minh Thế quay sang Thông, ân cần hỏi han…
– “Hi hi… Cháu cũng như Bác Kiển thôi, qua đây là có chuyện muốn nhờ Ngọc Thy nói một tiếng, nếu được thì tốt quá.” Thấy Bác Kiển không ngại ngùng, Thông cũng chẳng chút do dự nói ý định của mình.
– “Chuyện gì vậy anh Thông, nói đi… giúp anh được em giúp liền…” Ngọc Thy mỉm cười dễ dãi… Bên cạnh cặp vợ chồng già Thế, Hoa thầm hãnh diện. Đương thì lo lắng, trong buổi họp, Phó Loan có nói ai cũng qua bên Canada thì chuyện ở đây ai làm, nếu bà xã mình lên tiếng cho Thông vậy mình thì sao?
– “Hi hi… Em nói dùm 1 tiếng chắc là được mà, có liên quan tới công ty mới, anh muốn qua Canada làm việc vài tháng để kiếm chút tiền mua cho xe cho hai đứa con… Chúng nó lớn hết rồi mà cứ đi xe đạp cà tàng…” Thông mỉm cười, phân bua.
– “Đi Canada làm việc?” Hai chị em Thy, Thơ nhìn nhau, vợ chồng già Thế Hoa, Kiển cũng chưng hửng, không hiểu ất giáp gì hết… Sao bỗng dưng có chuyện qua Canada làm việc vài tháng để kiếm tiền mua xe? Chuyện gì đây?
– “Hả… Anh Đương chưa nói với chị hả?”Thông sửng sốt, trưa hôm nay, ngay sau khi buổi họp. Thấy Đương im lặng, không nói gì, tưởng bạn mình không quan tâm, cũng phải mà, vợ làm Chánh văn Phòng, bản thân được trọng dụng ở Đức Lập, lương mấy chục triệu một tháng, rất khá giả không quan tâm là phải trong khi mình chỉ có 1 đầu lương, hai đứa con sắp vào đại học, nghỉ vậy nên Thông liền nhờ Đương “đánh tiếng” với Ngọc Thy chuyện mình muốn đi Canada trước, để chiều tối mình qua nhà nói chuyện sau như vậy dễ dàng hơn nhiều. Nhưng không ngờ Ngọc Thy chưa biết gì… Sau một vài giây, Thông chợt hiểu, thì ra Đương này muốn đi… Thông thầm than, nếu biết như vậy, mình mở miệng làm gì, thằng Đương này, aiz… thật làm mình khó xử… Bởi vậy không biết nói gì nữa.
– “Anh Thông… Xin lỗi nha, tui quên, bây giờ anh nói đi.” Đương mỉm cười ra vẻ áy náy… Thật ra đang tìm cách nói với Ngọc Thy để nàng đánh tiếng để mình đi nhưng chưa kịp nói thì Thông đã tới.
– “Ậy… Cũng không có gì quan trọng, nà… bác Thế, bác Kiển, anh Đương… mình Zdô…” Hiểu chuyện, làm ra vẻ không có gì, Thông nâng ly.
– “Cái thằng Thông này… Bác biết mày từ lúc ba mày còn sống, có chuyện gì nói ra nghe thử…” Bùi Minh Thế nhíu mày.
– “Phải đó anh Thông… Nói ra coi em có giúp được gì không…” Ngọc Thy khuyến khích.
– “Cũng không có gì quan trọng… Là như vầy…” Thông đem chuyện tuyển người qua Canada làm việc 6 tháng dè xẻn tằn tiện thì kiếm được gần 200 Triệu, đó là chưa tính tiền lương khiến mọi người trợn mắt há mồm, hèn chi Thông hăng hái như vậy. Cái này so với xuất khẩu lao động thì “ngon” hơn nhiều. Được xuất khẩu lao động qua bên Hàn Quốc, Nhật, hay Đụ bà Đụ Bay gì đó (Dubai) là hãnh diện lắm rồi, đi vài năm về nước sẻ có chút đỉnh làm vốn nhưng làm đầu tắt mặt tối, làm chết con đỉ mẹ luôn, nhất là ở Nhật… Cái này là qua Canada, học việc xong rồi đem việc về xứ… Như vậy đâu có phải là làm? Phè thấy mẹ đi á, nếu tiết kiệm, vài tháng sau có thể bỏ túi 200 triệu… Má ơi, sao có chuyện tốt như vậy?
– “Thật là có chuyện này hả Đương? Sao ba không nghe con nói gì vậy?” Thế cau mặt, nhìn Đương, Ngọc Thy khẽ nhíu mày, nàng hoàn toàn không biết chuyện này, chỉ biết hắn sắp mở thêm công ty mới, chuyện tuyển người qua Canada thì Đương tuyệt đối không đề cập tới.
– “Khụ… khụ… khụ… Con thấy không quan trọng…” Biết bà xả nhìn ra tim đen của mình… Đương ngượng ngùng giả lả, nói bừa.
Đương không nói thì thôi nhưng khi mở miệng, mọi người liền nhìn ra là có vấn đề, được đi Canada làm việc là điều không phải ai cũng có dịp may này, hơn nửa, chưa kể tiền lương, tằn tiện tiền ăn uống, có thể kiếm được gần 200 triệu vậy mà nói không quan trọng thiệt khó mà tin được. Chuyện này chỉ có thể giải thích là chinh bản thân mình rất muốn dành lấy cơ hội thay vì để Thông đi.
– “Ha ha… Thử thời vận thôi, nếu được thì coi như được đi du lịch miễn phí… Cho nên tới làm phiền Ngọc Thy nhưng mà bây giờ nghỉ kỷ lại… Thôi đi… Bỏ bà xả ở nhà một mình không tốt lắm…” Thông mỉm cười.
– “Cái gì thử thời vận chứ… Để em “recommend” anh với cậu ta cho. Được hay không thì em không dám bảo đảm… Hi hi, cái gì bỏ bà xả ở nhà 1 mình chứ, không phải ba tháng người nhà được qua thăm sao? Chừng đó chị Xuyến sẻ được đi du lịch miễn phí… đây là dịp hiếm có, hi hi ” Hiểu thâm ý của chồng, Ngọc Thy cảm thấy ngượng, liền phát tay hứa hẹn.
– “Thôi…” Thông ngập ngừng.
– “Thôi cái gì… Ngọc Thy nói đúng đó… Thông, tối ngày ở nhà ôm đít vợ làm sao khá được…” Bùi Minh Thế “thô tục” pha trò…
– “Ông già kia… Có phải xỉn rồi hay không? Nghe chồng thô tục, Bà Hoa trừng mắt… “Ha ha hi hi…”Mọi người bật cười vui vẻ…
– “Sorry anh Thông… Tui thật quên…” Đương ngượng ngùng giả lả… Ậy… Cái gì đâu mà sorry chứ… Nà… Uống…
– “Má thiệt không hiểu, trước kia, Giang Hồng Ngọc thì không nói làm gì bây giờ tới con Thu Lan, con này có gì tốt chứ, trước kia là người của Nguyễn văn Đồng đó mà, sao lãnh đạo con lại tốt với nó dử ha… Hay là có tính hảo ngọt…” Giọng thị Hoa nửa nghi ngờ, nửa oán giận, hai đứa con gái mình là tay phải tay trái của lãnh đạo mà người nhà không được tốt như con Thu Lan, không những được việc làm lương khủng, chồng còn được ưu tiên chọn ra nước ngoài làm việc, để con rể bà và thằng Thông phải tranh nhau.
Hoa không nói thì thôi, Ngọc Thơ cũng đang nghi ngờ, có phải hắn vừa mắt Thu Lan? Nghỉ vậy nên trong lòng cảm thấy chua chua…
– “Ậy… Bà biết cái gì… Không được nói bậy…”Thấy vợ có chút lộng ngôn… Bùi Minh Thế nhíu mày gắt.
– “Không phải đâu má… Đức Bí Tịch làm việc lúc nào cũng có lý do…”Không đợi chị mình, Ngọc Thơ vội vàng bênh vực lãnh đạo.
– “Anh Kiển… Anh nghỉ sao?” Thấy Kiển ngồi gật gù, miệng cười ra dáng thâm tàng bất lộ, Bùi Minh Thế thăm dò…
– “Ha ha… Nói tới chuyện này thì nên bắt nguồn từ Mai văn Trường… Các người chắc còn nhớ bộ ba Mai Văn Trường, Nguyễn Thông, Thái Hữu Cơ chứ gì” Nói tới đây Kiển dừng lại, xé miếng khô cá thiều bỏ vào mồm nhai, cầm ly rượu đế nhấp, khà một cái ra vẻ khoái trá, chờ đợi “các em học sinh” trả lời…
– “Chuyện này sao có thể quên được chứ, bọn họ toa rập với nhau làm khó Chủ tịch à không Bí Tịch Đức, bỏ qua thằng Thái hửu Cơ, tui ghét nhất là thằng Nguyễn Thông trở mặt như trở cờ… Hi hi, cũng may là trời cao có mắt, bây giờ mút mùa lệ thỉ trong khám…”Ánh mắt của Bùi Minh Thế lộ vẻ sung sướng khi nói đến chuyện Nguyễn Thông mục xương trong tù.
Tuy đã biết chuyện nhưng mọi người vẫn yên lặng chú ý lắng nghe hai người trưởng bối phân tích chuyện oai phong của Đức Bí tịch nhất hai chị em Ngọc Thy. Ngọc Thơ… Tóm lại, nếu không có hắn thì mọi người ở đây không có ngày hôm nay.
– “Vậy Mai văn Trường thì sao? Các người nhìn ra chưa… Hi hi, ở đây tui chỉ muốn nói cho các vị biết Đức Bí tịch rất biết thu phục nhân tâm… Không phải sao? Nà, tui về hưu, Vũ văn Minh được điều động tới làm Chủ tịch kiêm luôn Bí Thư của xả này… Vũ Văn Minh là ai? Trước kia không phải là Thư ký của Trưởng ban Đồng sao? Còn nửa nha, cha vợ của hắn, Văn Đường bây giờ thế chỗ của Mai Văn Trường… Chưa hết, Thư ký Khoa của Phó Chủ tịch Hoàng được điều động làm Bí Thư xã Bình Thành… Đây nói lên điều gì? Là thu phục lòng người đó…”Nói tới đây, Kiển ngừng lại, đảo mắt nhìn quanh, chờ mọi người “ngộ” ra huyền cơ.
– “Chát”… Tui cũng nghỉ như vậy đó nên nói với bà xả tui hoài mà bả có hiểu đâu… Nhìn cách làm của Đức Bí tịch, tui biết đây là người này sẽ có ngày hóa rồng… Chờ coi đi… Không có mấy người hiểu được đâu. Anh Kiển đúng là tri kỷ… Nà… Dzô…” Bùi Minh Thế vỗ đùi, hai mắt bừng sáng, mặt đỏ như con gà chọi phấn khích cầm ly rượu đế mời Kiển cụng ly.
– “Được được… uống” Kiển nâng ly… Đương, Thông đồng loạt nâng ly hưởng ứng…
Trần thị Hoa trợn mắt há mồm, thầm mắng “cha già mắc dịch, nói với mình hồi nào vậy cà…”nhưng trước mặt khách, không tiện phát tác, bà hậm hực làm thinh… Hai chị em Ngọc Thy, Ngọc Thư nhìn mẹ, cúi đầu cười trộm.
– “Khà…” Kiển đưa tay chùi mép… rung đùi nói tiếp.
– Trưởng ban Đồng, Chánh văn Phòng Diệp, Phó Chủ Tịch Hoàng nay đã là chuyện của quá khứ nhưng người của họ vẫn còn, trong đó có không ít nhân tài, nếu dùng được thì tại sao không dùng chứ. Tôi tin tưởng không lâu nửa những người này sẽ không còn do dự nửa, tìm tới để cống hiến sức lực. Đức Bí tịch chính là ý này… Nói thật nha, lần đầu tiên thấy cậu ta, tôi vô cùng thất vọng nhưng bây giờ thì vô cùng kính phục… Nà… Ngọc Thy, Ngọc Thơ, Đương, Thông… Các người thật may mắn, thời buổi này khó có được lãnh đạo và ông chủ như vậy, cứ theo sát, cẩn trọng làm việc mai này tương lai sẽ rất sáng sủa… – Kiển bày tỏ lòng hâm mộ thầm ước ao cho hai đứa con nhà mình…
– “Thơ… Khi nào cậu ấy về, nói ba má mời cậu ấy tới ăn bữa cơm…” Thị Hoa chợt buột miệng nói.
– “Hi hi… Bà muốn đi Canada hả? Bà làm được cái gì chớ?” Minh Thế trêu vợ…
– “Già dịch… đừng giả say rồi cà chớn nha… Cậu ta có ơn với nhà mình như vậy, lâu lâu mời người ta đến ăn cơm cũng được chứ hả?” Hoa quắc mắt mắng ông chồng già. Trong lòng thầm mắng chồng đồ ngu, biết người ta có ngày hóa rồng vậy mà chẳng hành động gì hết… Bà đang thầm nghỉ nhà mình có quan hệ tốt với Đức Bí tịch như vậy phải duy trì mối quan hệ này nhưng tốt cách mấy cũng không bằng người thân, liếc nhìn Ngọc Thơ… bà sực tỉnh… Phải ha… làm bé hay tình nhân thì có sao, con Ngọc Thy lấy thằng Đương có gì vẻ vang chứ? Nghỉ vậy trong đầu Hoa trù tính làm sao cho Ngọc Thơ gạo thổi thành cơm với Đức Bí tịch, nếu chuyện thành thì bà là má vợ của hắn rồi, đã thân lại càng thêm thân.
– “Hi hi… Nói chơi thôi mà…” Thấy vợ nổi lửa, Bùi Minh Thế giả lả cười cầu tài…
– “Sao lại là con chứ… Muốn mời thì để chị hai mời…” Trong lòng khoái tỉ tê, mặt ngoài Thơ ra vẻ “lãnh đạm”…
– “Con nhỏ này, Đức Bí Tịch là lãnh đạo thân với nhà mình như vậy, tháng tới là sinh nhật của con, mời lãnh đạo tới coi như là người nhà cùng nhau ngồi xuống ăn bữa cơm có gì không được?” Hoa nghiêm mặt…
– “Khụ… khụ… khụ…”Nghe vợ nói,”coi như là người nhà cùng nhau ngồi xuống ăn bữa cơm”Bùi Minh Thế hết hồn, ho khan vài tiếng để khỏa lấp… Kiển, Thông, Đương nhìn nhau chợt hiểu “huyền cơ”… Ngọc Thy cúi mặt giả điếc…
– “Má à… Má nói gì đây…” Ngọc Thơ ngượng đỏ mặt.
– Hả… Tui có nói gì sai sao? Hoa nhìn chồng hỏi…
– “Không… Không có gì… Ăn cơm đi… hi hi. Anh Kiển. Mình zdô… Thông, Đương. Uống đi…” Minh Thế nâng ly…
– He he… được được… Zdô…
…
Montreal…
Trong phòng khách của căn hộ chung cư cao cấp, hai mẹ con của Steven Võ đang tức giận, nhất là Steven Vũ, tưởng “thằng nhà quê cán ngố” bị hù dọa từ chức sẻ hoảng hốt mời mình ở lại nắm chức vụ ông Tổng không ngờ kết quả ngược lại, bị nó cho “đi tàu suốt”, vì chủ động từ chức nên một đồng tiền cạo gió cũng không có, rõ ràng mất cả chì lẩn chài. Còn đang chưa kịp tiêu hóa cơn tức giận thì chưa dừng ở đó hung tin “cha ruột” Vũ Tuấn Phong có ý định về Việt Nam an hưởng tuổi già nên rao bán nhà, và tất cả tài sản khiến gả lo sốt vó. Nguyên do là vì trên giấy tờ, Steven Vũ vẫn là con ruột của Vũ Tuấn Phong cho nên một khi lảo ngủm củ tỏi thì toàn bộ gia tài khoả