Gái Gú Việt Nam

Thần Nak – Tác giả Tích Liên Tiên Sinh

Phần 18: Phúc Dương đột tử
Nàng đẩy mạnh hông Phúc Dương ra để ói bớt dịch trong miệng mình vì nó làm nàng nghẹt thở, sau khi mở mắt ra thì nàng thấy một con cặc to bự mà chưa bao giờ được thấy trước đây, cặc của chồng nàng cũng chỉ tầm gần một tấc rưỡi nhưng Ngọc Tam có sức dẻo dai nên thường quan hệ được rất lâu.

Phúc Dương đỡ nàng nằm xuống cạnh Yên Bình, hai tay Tam Nương tự nắn bóp cặp vú mình trong khi Phúc Dương đã cởi cái quần dài bộ đồ Tràng của nàng ra, nó mải mê ngắm nhìn cái lồn xinh đẹp chỉ có một đường lông nhỏ giảm dần kéo dài từ đỉnh mu đến rốn.

Cơn nứng cặc khiến nó không thể ngắm nhìn được lâu nữa, nó nắm dơ hai chân Tam Nương vác lên vai rồi ấn nhanh cái đầu cặc to tướng đó vào lồn nàng.

Ọt!!!

– Đường Tam Nương: Ah…

Chỉ vào được cái đầu cặc, mặt Tam Nương nhăn nhó vì cái đầu khấc to lớn gấp đôi của chồng mình, cơn nứng lồn cần được giải tỏa, Tam Nương nhào nặn hai cái vú mình dữ dội hơn để vơi đi cơn đau như mất trinh lần đầu. Phúc Dương cố ấn sâu con cặc nó thêm sâu nữa rồi lút cán, nó bắt đầu rút cặc ra từ từ, cảm giác bây giờ khiến Tam Nương cảm nhận như mình đang rặn đẻ bé cái Tí ra lần nữa. Khi đầu cặc ra gần tới mép lồn, nó lại thúc mạnh vào trong…

Phập!

– Đường Tam Nương: Ah… Sướng quá!

Cảm giác cực khoái nàng sắp đạt được, nàng hẩy hẩy cái hông mình hòng tìm cảm giác cực khoái còn Phúc Dương nó vẫn ngâm con cặc nó ở đó để xả khí còn thừa khi nãy vào hết lồn Tam Nương tuy những dòng khí này không còn nóng hổi nữa nhưng nó vẫn mang một sự kích thích cực độ cho Tam Nương.

– Đường Tam Nương: Ah… đụ… em… đụ… em!

– Đường Phúc Dương: Thôi cháu không dám đâu bà ơi!

Tam Nương ngưng chà xát cặp vú mà lấy hai tay ôm hông Phúc Dương đẩy mạnh ra vào để tự sướng.

– Đường Tam Nương: Em khó chịu… quá… em… muốn sướng!

– Đường Phúc Dương: Vậy bà cho cháu “nắc” bà xíu nha!

– Đường Tam Nương: Anh… đừng trêu em nữa… em nứng quá!

– Đường Phúc Dương: Này là bà kêu nha! He he!

Phúc Dương một tay chống xuống đất, một tay nhào nắn cái vú săn chắc của Tam Nương mà nắc liên tục tạo thành tiếng “bạch bạch bạch” nàng cũng phụ họa theo bằng tiếng rên khoái lạc “ư… ư… ư”, những lúc nó nhấp mạnh vào thì nàng rên “ah” lên một tiếng.

Lồn của Tam Nương không bót như của Yên Bình nhưng nó như một cục nam châm, khi con cặc Phúc Dương gần ra khỏi lồn thì nó níu lại bằng cách siết chặt cơ lồn khiến nó cực kỳ hưng phấn, có lẽ đây là kinh nghiệm chăn gối của nàng.

Cái lồn của nàng chẳng thể chịu nổi nữa, nó bắt đầu siết chặt hơn, Phúc Dương biết nàng không còn chịu được nữa nó bắt đầu tăng tốc nhấp con cặc mình vào sâu tận tử cung nàng cùng dịch nhầy liên tục trào ra.

– Đường Tam Nương: Ahhh… Ahhh… Ahhh…

– Đường Phúc Dương: Em sướng tung lồn chưa nè!

Tam Nương thở hổn hển vì nàng vừa đạt được cực khoái, nó khiến nàng như muốn ngất lịm, nàng muốn nói gì đó thì…

– Đường Tam Nương: Ahhh… Ahhh… Ahhhh… Đau quá…

– Đường Phúc Dương: Tận hưởng con cặc của sứ giả Thần Nak nha cưng!

Phúc Dương rất thích dùng từ “sứ giả” vì nó thấy ngầu lòi giống mấy nhân vật trong phim và truyện nó yêu thích, nó “nắc” tiếp tục vào cái lồn đang co thắt vì cơn cực sướng chưa được nghỉ ngơi, các cơ lồn của nàng còn chưa kịp dãn ra đã bị nó nắc đau đến nỗi muốn chẻ đôi khe lồn nàng ra thật lớn.

Phúc Dương đỡ mông nàng cao hơn đầu theo tư thế mà nó gọi là “La Hán úp thìa”, tư thế này nàng có thể thấy được con cặc to bự nó đang ra vào cái lồn đang co thắt của mình. Vừa đau vừa sướng nhưng nàng lại không thể kháng cự lại cảm giác tội lỗi này, với hình ảnh con cặc to bự kia trước mặt ra vào cái lồn thân thương của mình khiến nàng lại đạt cực khoái.

– Đường Tam Nương: Á… á… á… á… á…

Nàng hẩy người lên mấy cái rồi cũng ngất lịm, Phúc Dương chưa thể lên đỉnh, nó cảm thấy lần này sao thật lâu vẫn chưa xịt ra được trong khi hai trứng dái nó vẫn còn to như hai quả trứng ngỗng.

Nhưng rồi nó phát hiện, trên đầu khấc nó có một hạt đậu đã trồi lên từ khi nào nó không hay biết, nó nghĩ có thể chính hạt đậu này đã khiến Tam Nương đau mà nó đâu biết một phần cũng vì chính con cặc bự của nó đã chơi nàng chết ngất. Đang mải suy nghĩ thì giọng nói kia lại cất lên trong đầu nó…

“Nhanh lên, nhanh xả hết khí ra”

Bây giờ nó mới để ý cái bụng nó đã phình ra to tướng che mất đi một phần con cặc của nó, dịch nhầy đã được bơm đầy bàng quang mà nó không hiểu tại sao.

Nó tiếp tục thúc con cặc bự đang trào dịch nhầy vào lồn Tam Nương, từ bên trong hai mép lồn nàng trào dịch nhầy ra chút đỉnh thì đã bị con cặc nó lấp lại không một kẽ hở.

Bạch! Bạch! Bạch…

Nó nắc mạnh đến nổi chiếc xe rung động còn cái lồn xinh đẹp của Tam Nương đã sưng đỏ lên vì chịu khổ hình từ con cặc bự của nó mặc cho nàng đã nằm im trong vô thức, lỗ đít nó thì liên tục phun ra “Dục khí” bao trùm toàn bộ không gian xung quanh chiếc xe.

Cảm giác muốn ra nhưng không thể được khiến nó muốn tắt thở vì nứng cặc mà không thể xả điều này khiến tinh dịch nó càng sản xuất ra nhanh hơn, bụng nó bắt đầu trương lên to hơn nữa.

Bỗng dưng có một cái lưỡi liếm vào hậu môn của Phúc Dương, đó chính là Yên Bình, nàng đã bị đánh thức bằng màn tra tấn cái lồn của Tam Nương.

Yên Bình cảm thấy nứng lồn cực độ mà không hiểu vì sao, nàng đâu biết rằng nàng nằm ở đây đã hít phải bao nhiêu “Dục khí” từ Phúc Dương.

Nàng liếm lỗ đít Phúc Dương rồi cho một ngón tay vào lỗ đít của nó mà ngoáy, nàng cứ thay phiên dùng lưỡi rồi dùng ngón tay kích thích lỗ hậu của Phúc Dương, điều này vô tình khiến nó tăng thêm cơn nứng và tinh dịch cứ bắn ào ạt vào lồn Tam Nương, lỗ đít nó cũng trào ra một ít dịch, loại dịch này màu đỏ thẫm. Yên Bình bắt đầu dùng cả ngón tay móc thụt lỗ đít của Phúc Dương, cơn khoái cảm lạ lẫm khiến cả nguyền rủa cũng không thể kìm nén được sự giải thoát cơn cực khoái của nó.

– Đường Phúc Dương: Ah… Ah… Ah…

Nó đạt được cực sướng bằng ngón tay của Yên Bình chọc vào đít, tất cả tinh dịch ở bụng nó bắn ngập lồn của Tam Nương đến nổi cái bụng nàng trương lên như vừa ăn no căng cả bụng, cơ thể nàng còn giật giật mấy cái trong vô thức, còn cái lồn nàng thì như một đôi môi vừa được tô son vì sưng đỏ.

Không thể xả hết vào trong lồn Tam Nương, nó rút cặc ra thì Yên Bình đón lấy mà bú, nàng cố uống sạch sẽ dòng tinh dịch nóng hổi mà Phúc Dương có thể “ban” cho nàng.

Chứng kiến cảnh này nó lại lên cơn nứng cặc, nó đè Yên Bình xuống rồi nhét cái đầu cặc sáu phân, dài hai tấc rưỡi cùng với hạt đậu trên đầu khấc vào cái lồn nhỏ bé của Yên Bình.

– Nguyễn Thế Yên Bình: Ahhh… ahhh… đau… đau… chết… em…

Phúc Dương cố ấn cái đầu cặc to tướng mình vào cái lồn nhỏ bé của Yên Bình nhưng dường như điều này quá sức chịu đựng của nàng mặc dù nàng đang cực nứng lồn và đã được bôi trơn đầy dịch nhầy từ lần “nắc” mới đây của Phúc Dương.

Phập!!!

– Nguyễn Thế Yên Bình: Á… tét… em!

– Đường Phúc Dương: Anh xin lỗi, lồn em lại ra máu rồi!

Miệng nàng há to, mắt trợn ngược vì con cặc khủng bố của Phúc Dương, con cặc nó xâm chiếm lần này lại tiếp tục khiến nàng chảy máu, âm đạo nàng quá bé nhỏ so với cái đầu cặc sáu phân còn có hạt đậu mà nó ví như “sừng tê giác”, Yên Bình ví như được phá trinh lần nữa.

– Đường Phúc Dương: Anh xin lỗi, đã làm em đau nhưng em hãy cố chịu đựng một chút nhé!

– Nguyễn Thế Yên Bình: Dạ… anh… làm… em nhẹ thôi nha!

Miệng lưỡi vốn là bản năng số một của Phúc Dương, chính điều này mà Bá Khanh chỉ được ví như “ong thợ” bên cạnh Phúc Dương khi luôn là tấm gạch lót đường cho nó, dù Bá Khanh có làm gì thì với những tâm pháp đỉnh cao “Trảm phong khẩu quyết” của Phúc Dương thì các cô gái đều chết ngất, chỉ có điều Phúc Dương kén chọn nên chỉ gieo tương tư cho người khác, còn nó tìm một người để thổ lộ tâm sự cũng không có kể cả chị Thùy Trang nó cũng không dám chia sẻ, người nó có thể chia sẻ chính là Phúc Dương.

Chỉ cần vài lời lẽ dụ dỗ nó đã khiến Yên Bình vì nó mà hứng chịu cơn đau “xé da xé thịt”, nhận thấy nàng đã bật đèn xanh nó bắt đầu những cái nhấp đầu tiên.

Ọt… Ọt… Ọt…

Những cú nhấp nhẹ nhàng tình cảm của con cặc bự gân guốc trong cái lồn nhỏ bé của Yên Bình, nàng thì gồng mình chịu đựng cơn đau cùng cơn sướng.

– Nguyễn Thế Yên Bình: Ahh… em… thích… quá!

– Đường Phúc Dương: Lồn em khít quá, cho anh “nắc” nhanh hơn xíu nha!

– Nguyễn Thế Yên Bình: Ahh… ahh… dạ… ahh… ahh!

Bình cũ rượu mới, nó bắt đầu nâng mông Yên Bình lên cao để vào thế “La Hán úp thìa”.

– Đường Phúc Dương: Em thả lỏng ra nha!

Nó rút hết con cặc ra ngoài, máu nàng giờ đây cũng đã bị dịch nhầy cùng nước mưa làm trôi mất, Phúc Dương tiếp tục ấn con cặc bự nó vào.

Ọt!

Lần này dễ dàng hơn rất nhiều vì mép lồn nàng đã bị rách nhưng nàng không hề hay biết, chính cơn nứng lồn từ con cặc Phúc Dương mang lại như một liều thuốc giảm đau “cấp tốc” cho Yên Bình.

Bạch! Bạch! Bạch!

Phúc Dương “nắc” điên cuồng vào cái lồn bé nhỏ của Yên Bình, mỗi lần rút con cặc lên là máu cùng dịch nhầy cứ thi nhau ùa ra chảy xuống khe đít của nàng.

– Nguyễn Thế Yên Bình: Ahh… Ahh… chết… chết… em!

– Đường Phúc Dương: Cho anh sướng cái nữa nha em!

– Nguyễn Thế Yên Bình: Ahh… ahhh… em… sướngg… quá!

Cơ thể Yên Bình bỗng giật giật liên hồi vì đạt cực khoái, âm đạo nàng siết chặt con cặc của Phúc Dương khiến nó dường như bất động. Cảm giác này làm nó rùng mình vì bất chợt nó nhờ lại hồn ma “cô Tâm” đã siết chặt cặc nó như thế này.

Dùng tất cả sức “nắc” còn lại, Phúc Dương cố di chuyển hông mình nhằm khiến nó lên đỉnh vì nó không muốn chết vì vỡ dái. Nó cũng đã lấy lại được sự chủ động từ con cặc mình, nó nắc liên tục như một cái máy khâu.

Bạchhh! Bạchhh! Bạchhhh…

Yên Bình không còn những tiếng rên khoái lạc mà thay vào đó là tiếng rên la của sự đau đớn thể xác lẫn tâm hồn.

– Nguyễn Thế Yên Bình: Á… á… á… á… tha… cho… em!

– Đường Phúc Dương: Ahhh… anh… anh… không thể dừng lại được!

– Nguyễn Thế Yên Bình: Á… á… á… á… á!

Yên Bình lại lên đỉnh nhưng lần này cơ thể nàng đã đạt giới hạn của dục lạc, cơ thể của nàng bắt đầu lạnh hơn, nhịp thở dần dần như muốn biến mất sau những phát nhấp không biết đau đớn từ con cặc “tê giác” của nó. Trong đầu nó lại xuất hiện giọng nói đó…

“Làm cô gái này sướng một lần nữa, ngươi sẽ hút được thần hồn của cô ấy, nhanh lên”

– Đường Phúc Dương: Là ai đó, là ai mau ra đây tao sẽ đụ mày tung lồn luôn con đĩ!

“Ngươi chết hoặc cô ta, nhanh lên”

Phúc Dương trong giây phút sinh tử nhưng nó vẫn không ngừng nhấp sưng đỏ cái lồn của Yên Bình, máu từ khe lồn vì quá tải mà ứ đọng sưng lên một khối to mà con cặc nó vẫn không biết thương tiếc.

Giữa lựa chọn sống trong sung sướng hoặc chết vì vỡ dái thì có thể phần đông một số người sẽ chọn sống nhưng lương tâm nó không cho phép, nó chợt nhớ đến lời ông nội nó dạy.

“Đừng trở thành Cóc tinh”

Nghĩ đến đây nó cố giảm nhịp “nắc” Yên Bình lại, nó dùng những phương pháp “thiền” trong khi luyện khí công của nội dậy mà đè hãm dục tính, nóng giận cực điểm ánh mắt nó mang nặng sát khí, một màu đỏ huyết sắc u tối trong đôi mắt căm phẫn của Phúc Dương.

– Đường Phúc Dương: Mẹ nó! Ông đây bị nguyền rủa, trước sau cũng chết! Thà tao xuống địa ngục cũng không thể làm Cóc tinh mà giết đi người đã trao cho ta sự tinh khiết!

“Vậy ngươi đã chọn phải chết”

Phúc Dương cắn chặt hàm răng như muốn nghiền nát từng cây một, nó rút mạnh con cặc trong lồn của Yên Bình ra…

Ọt!

Vì nó biết chỉ cần một phút giây nào nữa mà nàng đạt cực khoái tương ứng với sự cực sướng của “thần hồn” thì nàng sẽ chết. Nó nhớ lại cô gái ông nội nó đang còn tìm thần hồn còn lại, rồi Tuyết Liên công chúa theo lời ba Chấn Phong nó kể, nó không muốn vì nó mà Yên Bình lại tan hồn lạc phách.

Bịch!

Hai chân nó quỳ xuống sàn xe trong cơn mưa giá lạnh, cơn đau từ hai trứng dái bắt đầu lan tỏa đến từng tế bào trong cơ thể. Nó ngước mặt lên trời cắn răng gào thét…

– Đường Phúc Dương: A… a… a… a… a!!!

Nó gục xuống cạnh hai thân thể trần truồng đã được nhuộm đầy tinh dịch từ trong ra ngoài, mọi chuyện xảy ra với nó quá nhanh, sống và chết đôi khi không được lựa chọn nhưng có lẽ nó đã được “quyền” làm điều này và Phúc Dương đã chọn lấy cái chết.

Có lẽ nếu thêm được phút giây nào đó suy nghĩ có thể nó sẽ nghĩ về gia đình, nghĩ về mẹ Thục Trinh, nghĩ về út Kiều Diễm và cả ông nội. Nó muốn nói hết những tâm tư và ước mơ cho những người mình yêu nhất nhưng bây giờ có lẽ đã quá muộn.

Lục đạo luân hồi không chừa bất cứ một ai, định mệnh bắt nó phải chết hôm nay thì làm thế nào để khác. Hoài bão vẫn còn, tuổi trẻ chỉ mới bắt đầu ấy vậy mà có lẽ Phúc Dương đành dừng bước ở đây để bước tiếp một chặng đường mới, chặng đường của luân hồi.

Thân thể nó bắt đầu lạnh hơn, dường như những nhịp thở của nó không còn nữa, trong đầu nó bắt đầu xuất hiện những vệt sáng mờ ảo như có một người đứng ở đầu bên kia thế giới chờ đón. Một giọng cười quỷ dị mà nó nghe được như âm binh địa ngục đang cười cho chính sự ngu muội của nó là từ bỏ sự sống.

– Khà! Khà! Khà…

Bên trong ngôi nhà của Tam Nương, có một người quan sát từ đầu đến cuối những hành vi của Mạn Sinh đối với Thuỳ Trang, đó chính là “cái Tí”.

Cái Tí năm nay được mười một tuổi, tên thật là Đoàn Tiểu Tam, tuy nhà không thuộc dạng khá giả nhưng hai vợ chồng Ngọc Tam vẫn lo cho con mình học ở trường quốc tế có tiếng nhất thành phố.

Từ khi thấy mẹ Tam Nương vào nhà thay y phục, Tiểu Tam đã lấy điện thoại ra quay lại được cảnh mọi người biến mất, kế đến cô thấy lão thầy giáo Mạn Sinh cứ chú ý nhìn vú chị gái kia nên bé chuyển sang quay hai người này hòng “bốc phốt” ông thầy dâm dê.

Vốn là con của một “Thiên sư trừ ma” khét tiếng một thời nhưng Tiểu Tam chỉ được dạy vài pháp thuật phòng thân mà hôm nay mới lấy ra áp dụng.

Tiểu Tam lấy trong túi thơm của mình ra một lá bùa màu tím, để vào lòng bàn tay rồi đưa lên miệng niệm chú sau đó ngậm ở miệng, đây là “Ẩn thân phù” chỉ khi nhả ra hoặc hả miệng quá lâu mới hết tác dụng.

“Ẩn thân phù” có thể sử dụng được cả ngày nếu lá bùa được trì niệm đủ linh lực và lâu hơn nữa nếu được luyện chế cùng một số thảo dược đặc thù.

Sau khi ngậm phù, Tiểu Tam không thể dùng điện thoại để quay lén nữa nên bé đã đi theo “giám sát” lão thầy dâm dê Mạn Sinh trong khi mình với một cơ thể không một mảnh vải che thân.

Tiểu Tam có nét đẹp ngây thơ trong sáng của cái tuổi mới lớn nhưng bé luôn bị vấy bẩn bởi môi trường xung quanh, điển hình là Trương Mạn Sinh.

Là một thầy giáo nhưng ông hay bắt phạt các nữ sinh bằng những hình phạt rất là “dâm tiện” nhưng Tiểu Tam không hiểu tại sao các bạn mình vẫn chấp nhận để bị phạt như thế, chính điều n