Gái Gú Việt Nam

Thần giáo

Phần 10
Mẹ nghe các nữ Trưởng Lảo báo cáo. Công lực Phát Dục Đại Pháp của con đã cao đến mức, hai huyệt Nhâm Đốc của con đã thông rồi hở. Vậy thì con hãy giúp mẹ cùng chỉ bảo hai Giáo Đồ mới của Bản Giáo nhé…

Nghe mẹ khen mình, Hùng sung sướng. Nhưng không dám tự đắc, chàng xấu hổ nói.

– Nhưng mà lúc cử hành Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông với Gì Ba, nội công tu luyện của con đã bị phá hủy hoàn toàn rồi mẹ ạ…

Mỉm cười nhìn Hùng, Giáo Chủ nói.

– Nhưng mà, vợ con đâu để cho con kiệt quệ đến như vậy… Theo mẹ biết, nàng ta đã truyền hết công lực cho con rồi thì phải…

Nghe Giáo Chủ nhắc đến Thánh Cô, tim Hùng đau nhói. Mắt chàng đỏ lên bi thương. Giáo Chủ nhớ đến Thánh Cô cũng buồn rầu. Giọng u buồn, Giáo Chủ trầm tư.

– Vợ con thật là một đứa con ngoan. Mẹ đã nuôi cô ta lớn lên… Xem cô ta như là con gái ruột của mình, ai ngờ…

Nói đến đây, Giáo Chủ tràn đầy xúc động. Bà ta phải đưa tay trái của mình lên vú, áp huyệt lưu tâm để điều hòa luồng uất khí. Tay phải của bà cũng đưa lên ngực Hùng, vuốt ve. Giáo Chủ một mình điều hòa luồng chân khí đi ngược chiều của Hùng và cả của bà. Chân khí của Giáo Chủ êm đềm nhưng mạnh mẽ vô cùng. Luồng chân khí của bà ta đi vào người chàng đến đâu, luồng nghịch khí tan biến hẳn. Không những thế, luồng nghịch khí như quay ngược chiều, trở thành thuần khí, tung hoành khắp nơi. Hùng thở ra một hơi dài dễ chịu. Mặt mày tươi tỉnh, Hùng hứng chí nói với Giáo Chủ.

– Con khỏe rồi mẹ. Vậy mẹ chỉ bảo Tuấn nhe… Còn con chỉ bảo Liểu…

Mỉm cười nhìn Hùng với ánh mắt ý nhị, Giáo Chủ quay sang bảo hai người.

– Hai con đã nghe lời của Hùng rồi đó… Hai người hãy cởi quần áo ra để mà luyện Phát Dục Đại Pháp nào…

Đã từng làm tình với nhau trước mặt Hùng, rồi sau đó cùng chàng ta đụ nhau tay ba, Tuấn và Liểu không còn e ngại hay mắc cỡ gì nữa. Hai người nhanh chóng lột sạch quần áo của mình. Sau đó, thân thể hai người quằn quại quấn quýt bên nhau từ sáng đến tối trong một cuộc ân ái trường kỳ, dưới con mắt quan sát và chỉ bảo của Giáo Chủ và Hùng. Trong bầu không khí ngột ngạt của nhục dục đó, Hùng cảm giác sự liên hệ giữa chàng và Giáo Chủ có một sự tương quan đặc biệt vô cùng. Giữa niềm ân ái hoan lạc của Tuấn và Liểu trong tầm tay, tuy đóng vai sư phụ chỉ dạy, Hùng và Giáo Chủ cũng không tránh được nổi hưng phấn của dục tình. Mặt Giáo Chủ hồng hồng, phấn khích. Thân thể Hùng củng bủn rủn, khao khát không kém gì. Hai mẹ con, kín đáo, liếc nhìn nhau. Hai người trao cho nhau những ánh mắt đầy ẩn ý thâm sâu. Tuy nhiên, tình mẫu tử đã kéo hai người tới gần nhau, không qua nhục dục mà là ruột thịt thân tình. Những ngày kề cận, chỉ dạy Tuấn và Liểu, Hùng và Giáo Chủ như hiểu biết về nhau hơn. Tuy đã hai mươi năm xa cách, Hùng cảm giác như rằng, Giáo Chủ và chàng đã chưa từng rời nhau một giây phút nào. Ở bà, Hùng tìm đến được một đôi cánh, lúc nào cũng sẵn sàng giương ra, bao bọc lấy chàng. Đối với Giáo Chủ, bà đã tìm lại được ở Hùng, một phần thân thể của bà đã thất lạc bao năm. Bà yêu thương chăm sóc Hùng từng chút một. Giữa những đam mê khao khát quay cuồng trong dục vọng trong lúc chỉ dạy Phát Dục Đại Pháp cho Tuấn và Liểu, Giáo Chủ đã nhìn thấy Hùng, đứa con của bà, có một sự trưởng thành chính chắn, một niềm đam mê bao la, và một tấm lòng thiện lương chân thành. Trong lòng, Giáo Chủ rất cảm kích Tây Cung Nương Nương, người đã có công dạy bảo người con của bà trở thành một chàng trai hoàn mỷ như vậy. Tuy nhiên, tình mẹ con của hai người càng ngày càng thân thiết thì lòng Giáo Chủ càng lúc càng rối bời. Lời nói cuối cùng của Vương Phi lúc nào cũng văng vẳng trong tai của bà. Tình cảm giữa bà và Hùng lúc này hoàn toàn là tình cảm ruột thịt của hai mẹ con. Sống chung trong căn phòng nhỏ, nhiều lúc hai người cũng đã có dịp nhìn thấy và đụng chạm thân thể trần truồng của nhau. Nhưng khác với lần đầu tiên đụng chạm da thịt giữa hai người, lúc Hùng trần truồng ôm lấy bà, những đụng chạm da thịt giữa hai mẹ con sau này hoàn toàn thuần khiết. Bà biết rõ lắm, những đụng chạm đó chỉ đem tới cảm giác ấm cúng gần gũi chứ không hề có dục vọng, đòi hỏi ngấu nghiến da thịt của nhau. Lòng Giáo Chủ rối bời khi nghỉ tới tương lai của Lạc Đạo Thần Giáo. Cho dù bà có can đảm, phá hàng rào luân lý, để cùng Hùng phạm tội loạn luân, nhưng hai người có thể làm được chuyện đó không. Làm sao mà tình yêu luyến ái nam nữ có thể hòa hợp với tình cảm mẹ con giữa bà và Hùng được. Nhưng nếu giữa bà và Hùng không có thêm tình luyến ái giữa hai giống đực và cái, Vương Phi sẻ được toại nguyện. Nếu Vương Phi trở thành Giáo Chủ thì tương lai của Lạc Đạo Thần Giáo sẽ ra sao. Nghỉ tới tương lai đen tối đó, Giáo Chủ cảm thấy chán nản vô cùng. Không biết làm sao hơn, Giáo Chủ chỉ biết thì thầm trong lòng.

– Thôi kệ… chuyện xảy ra đến đâu thì mình chỉ biết đến đó vậy thôi…

Sau một tuần nhốt mình trong phòng khách sạn để luyện tập Phát Dục Đại Pháp, Tuấn và Liểu đã hoàn toàn phục hồi sức lực. Hai người mừng rỡ vô cùng khi thấy được sự màu nhiệm vô cùng của Phát Dục Đại Pháp. Vì vậy, hai người càng qúi mến Hùng vô cùng. Vì nhờ Hùng, hai người đã có cơ hội gia nhập Lạc Đạo Thần Giáo. Khi hai người đã khỏe mạnh, thì cũng là lúc Thần Giáo cho người đến đón Giáo Chủ trở về Tổng Đàn. Ngồi trên một chiếc xe ngựa rộng lớn có đến bốn ngựa kéo cổ xe, bốn người ngồi trong kiệu xe mà đi về một vùng đồi núi bao la, cảnh đẹp thoát tục vô cùng…

Thần Giáo Trùng Phùng…

Tổng Đàn của Lạc Đạo Thần Giáo nằm trong một hang đá rộng lớn, trên một ngọn núi cao nhất trong vùng núi đá vôi ở miền thượng lưu của sông Hồng. Phong cảnh bao la, những ngọn núi đá vôi cao ngất, sừng sững giữa những cánh đồng xanh ngát, tạo thành một phong cảnh hùng vĩ, đẹp vô cùng. Khi cổ xe ngựa đi gần tới ngọn núi đá vôi cao nhất vùng, tiếng trống, tiếng kèn nổi lên vang dội. Từ trên núi cao, một nhóm thiếu nữ trẻ trung khiêng một chiếc kiệu to lớn đi xuống núi. Trên chiếc kiệu là một hình tượng dương vật to lớn màu hồng, nằm chểm chệ trên cao. Tất cả các thiếu nữ khiêng kiệu đều trần truồng. Trên người các cô chỉ có một chiếc khố nhỏ, là một miếng vải máng ngang mông, không che được gì cả khi gió mơn mang, phất phơ thổi ngang. Đám thiếu nữ cười nói vui vẻ, ca hát vang to. Lời ca tỏ rộ niềm vui khi được chào đón Thánh Bảo. Ngồi trong cổ xe, Giáo Chủ mỉm cười nói với Hùng.

– Các Thiện nữ của Bản Giáo đang đón chào con đó. Chúng ta hãy ra ngoài đón tiếp bọn họ đi…

Cười ý nhị, Hùng hỏi Giáo Chủ.

– Chào đón con, sao họ lại khiêng con cặc bự vậy mẹ…

Cười cười, Giáo Chủ giải thích cho Hùng biết.

– Vì con là Thánh Bảo của bản giáo… hihihi… Biểu tượng của Thánh Bảo chính là tượng dương vật đó. Từ ngày con thất lạc, đã trải qua hai mươi năm rồi, Giáo Hội ta không còn có buổi lễ rước dương vật như thế này. Hôm nay, chúng ta mới có cơ hội rước nó trở lại…

Nói rồi, Giáo Chủ nắm tay Hùng, đỡ chàng xuống cổ xe ngựa rồi đi về hướng đám thiếu nữ rước dương vật.

Mọi người hoan hỉ chào đón Giáo Chủ và Hùng. Hai người được đặt lên trên một chiếc kiệu được trang hoàng lộng lẫy. Khi hai người yên vị trên chiếc kiệu rồi, đám thiếu nữ trần truồng khiêng thẳng hai người lên ngọn núi cao. Ngồi trên kiệu mà Hùng cảm thấy thích thú vô cùng. Chàng đam mê ngắm nhìn những thân thể nuột nà ở phía dưới, những mông đít ưỡn ẹo khêu gợi, những bầu vú no tròn lúc lắc gợi cảm, những đám lông đen ẩn hiện dưới mảnh vải phất phơ. Nhìn ánh mắt thích thú của Hùng, Giáo Chủ mỉm cười với tính tình ham vui, trẻ trung của chàng. Nắm bàn tay Hùng thật chặt trong lòng bàn tay, Giáo Chủ cũng cảm thấy như mình đã trẻ lại, như thuở còn xuân thì. Chiếc kiệu được đi theo con đường ngoằn ngèo để leo lên trên núi cao. Khi tới chiếc kiệu tới lưng chừng, giữa ngọn núi, thì đến một ngôi đền nhỏ, dựa lưng vào sườn núi, đám thiếu nữ khiêng thẳng chiếc kiệu và tượng dương vật vào bên trong đền. Mọi người đi xuyên qua một chiếc bình phong, ngăn tiền đường với hậu viện. Bên trong hậu viện là một hang động rộng lớn vô cùng. Hang động sáng trưng nhờ ánh sánh từ nhiều lỗ hổng trên cao rọi xuống, cùng nhiều đèn đuốc được thắp sáng khắp nơi. Trong hang động có nhiều kiến trúc to lớn, nữa giống đền thờ, nữa giống biệt điện. Các kiến trúc này được trang hoàng lộng lẫy, đẹp vô cùng nhưng đầy vẻ nghiêm trang, có không khí thiêng liêng. Kiệu khiêng Giáo Chủ và Hùng dừng lại trước một căn điện to lớn và đẹp nhất trong hang động. Hàng ngàn người đã đứng xếp hàng ngay ngắn đón chào. Người người đứng xếp hàng dọc theo căn chánh điện, từ cửa vào đến một chiếc bục có ghế lớn, nạm vàng trên cao. Nam nữ đứng xen kẻ nhau. Hàng đầu mọi người đều mặc áo trắng, vải mỏng, bóng loáng, mịn màng như có thể nhìn thấy được da thịt bên trong. Hàng sau là đồng phục màu vàng, tiếp theo là đỏ rồi tới xanh dương. Nhìn độ tuổi của những người đứng đầu, xem ra lớn hơn những người đứng sau. Hùng đoán rằng, màu áo là cấp bậc của những Giáo Đồ. Khi kiệu đi ngang đám người cung nghinh, mọi người đồng loạt hô to.

– Cung thỉnh Giáo Chủ vạn hạnh hồi cung…

Khi kiệu đến dưới thềm của bục cao, Giáo Chủ âu yếm nắm tay Hùng ung dung bước xuống. Trong lúc Giáo Chủ dẫn Hùng đi lên bậc thang để lên trên bục cao, mọi người kính cẩn cúi chào. Lúc Giáo Chủ nghiểm nghiên đứng trên cao rồi, mọi người đồng loạt quỳ lạy Giáo Chủ, tam cung tứ bái. Sau khi nhận lễ rồi, Giáo Chủ hoan hỉ nói với mọi người.

– Hôm nay, ta hoan hỉ, chia sẻ niềm vui của Bản Giáo cùng với mọi người… Thánh Bảo đương nhiệm, thất lạc hai mươi năm nay, đã trở về với chúng ta…

Nghe đến đây, mọi người đùng đùng, đồng loạt vui mừng, tung hô lớn tiếng…

– Thánh Bảo cực lạc vạn niên… Lạc Đạo Thần Giáo vạn phúc…

Sau khi tung hô, tiếng cười tiếng nói vở ra, ồn ào như một tổ ong bị quậy. Như không muốn đè nén niềm vui của mọi người, Giáo Chủ đứng mỉm cười, ngắm nhìn niềm hân hoan của Giáo Đồ ở bên dưới. Sau một thời gian dài cười nói, mọi người mới sực tỉnh đến giáo điều. Lúc ấy, mọi người liền kính cẩn cúi lạy Hùng tam bái. Đường hoàng ngồi trên ghế cao, Giáo Chủ mỉm cười bảo Hùng.

– Con đi xuống bên dưới đi. Chào từng người anh chị em của con đi nhé. Bản giáo ta, mọi giáo đồ đối xử với nhau như là anh chị em ruột thịt vậy.

Nghe lời của Giáo Chủ, Hùng đi xuống, ôm hôn từng người một. Khi gặp lại chị Hoa cùng hai người nữ trưởng lão quen thuộc, mọi người đều cảm động, rươm rướm nước mắt. Chị Hoa nheo mắt nhìn Hùng. Nàng đưa tay, nhéo vào mông đít chàng rồi trách yêu.

– Thằng quỷ, dám sạo với chị à. Đã được Tây Cung Nương Nương nuôi nấng mà lại nói rằng, em chỉ là người tẩm quất dạo thôi…

Nghiên người, cúi xuống hôn vào đôi môi mọng của chị Hoa, Hùng cười cười, chống chế.

– Thì lúc đó em đâu biết chị là bạn hay là kẻ thù đâu… Chị còn dẫn Thánh Cô tới chùa đánh sư phụ em tơi bời nữa chứ…

Chưa kịp ôn lại những kỷ niệm nóng bỏng với chị Hoa, Cô Loan Trưởng Lảo đã xen vào giữa hai người. Cô cười khúc khích, thò tay vào trong quần Hùng, nắm con cặc chàng lắc nhè nhẹ, bởn cợt cô Loan nói.

– Hihihi… còn thằng nhỏ này nữa, đã luyện Phát Dục Đại Pháp hơn mười năm rồi mà còn giả bộ ngây thơ không biết gì… hihihi… Giả làm nai mà làm bà già hồ ly tinh này chết lên chết xuống được…

Đứng bên cạnh cô Loan bồng bột, cô Nguyệt Trưởng Lảo đằm thắm hơn. Rươm rướm nước mắt, cô ôm Hùng vào lòng thật là chặt. Giọng đầy cảm xúc, cô thì thầm.

– Thật không ngờ Thánh Bảo giả lại trở thành thật… không ngờ… không ngờ được… Thiên Hậu thật là đã phò hộ cho chúng ta…

Sau người quen, các Giáo Đồ chưa từng có cơ hội gặp Hùng củng nhao nhao, bu chung quanh chàng. Nhất là các thiếu nữ mới nhập Giáo, các nàng bám sát lấy Hùng như một đàn ong tìm mật. Những cánh tay trần được bung ra. Các làn môi mọng chu tới. Các nàng Giáo Đồ trẻ mong được tiếp giáp với thân thể của Thánh Bảo để được hưởng lộc thánh. Nhiều cô háo hức, tuột cả quần Thánh Bảo ra để mà hôn lên dương vật ngay trong căn Chánh Điện nghiêm trang. Phải mất một thời gian dài Hùng mới thoát được vòng tay của các thiếu nữ mới nhập giáo.

Mọi người hoan hỉ chào đón Giáo Chủ và Hùng. Hai người được đặt lên trên một chiếc kiệu được trang hoàng lộng lẫy. Khi hai người yên vị trên chiếc kiệu rồi, đám thiếu nữ trần truồng khiêng thẳng hai người lên ngọn núi cao. Ngồi trên kiệu mà Hùng cảm thấy thích thú vô cùng. Chàng đam mê ngắm nhìn những thân thể nuột nà ở phía dưới, những mông đít ưỡn ẹo khêu gợi, những bầu vú no tròn lúc lắc gợi cảm, những đám lông đen ẩn hiện dưới mảnh vải phất phơ. Nhìn ánh mắt thích thú của Hùng, Giáo Chủ mỉm cười với tính tình ham vui, trẻ trung của chàng. Nắm bàn tay Hùng thật chặt trong lòng bàn tay, Giáo Chủ cũng cảm thấy như mình đã trẻ lại, như thuở còn xuân thì. Chiếc kiệu được đi theo con đường ngoằn ngèo để leo lên trên núi cao. Khi tới chiếc kiệu tới lưng chừng, giữa ngọn núi, thì đến một ngôi đền nhỏ, dựa lưng vào sườn núi, đám thiếu nữ khiêng thẳng chiếc kiệu và tượng dương vật vào bên trong đền. Mọi người đi xuyên qua một chiếc bình phong, ngăn tiền đường với hậu viện. Bên trong hậu viện là một hang động rộng lớn vô cùng. Hang động sáng trưng nhờ ánh sánh từ nhiều lỗ hổng trên cao rọi xuống, cùng nhiều đèn đuốc được thắp sáng khắp nơi. Trong hang động có nhiều kiến trúc to lớn, nữa giống đền thờ, nữa giống biệt điện. Các kiến trúc này được trang hoàng lộng lẫy, đẹp vô cùng nhưng đầy vẻ nghiêm trang, có không khí thiêng liêng. Kiệu khiêng Giáo Chủ và Hùng dừng lại trước một căn điện to lớn và đẹp nhất trong hang động. Hàng ngàn người đã đứng xếp hàng ngay ngắn đón chào. Người người đứng xếp hàng dọc theo căn chánh điện, từ cửa vào đến một chiếc bục có ghế lớn, nạm vàng trên cao. Nam nữ đứng xen kẻ nhau. Hàng đầu mọi người đều mặc áo trắng, vải mỏng, bóng loáng, mịn màng như có thể nhìn thấy được da thịt bên trong. Hàng sau là đồng phục màu vàng, tiếp theo là đỏ rồi tới xanh dương. Nhìn độ tuổi của những người đứng đầu, xem ra lớn hơn những người đứng sau. Hùng đoán rằng, màu áo là cấp bậc của những Giáo Đồ. Khi kiệu đi ngang đám người cung nghinh, mọi người đồng loạt hô to.

– Cung thỉnh Giáo Chủ vạn hạnh hồi cung…

Khi kiệu đến dưới thềm của bục cao, Giáo Chủ âu yếm nắm tay Hùng ung dung bước xuống. Trong lúc Giáo Chủ dẫn Hùng đi lên bậc thang để lên trên bục cao, mọi người kính cẩn cúi chào. Lúc Giáo Chủ nghiểm nghiên đứng trên cao rồi, mọi người đồng loạt quỳ lạy Giáo Chủ, tam cung tứ bái. Sau khi nhận lễ rồi, Giáo Chủ hoan hỉ nói với mọi người.

– Hôm nay, ta hoan hỉ, chia sẻ niềm vui của Bản Giáo cùng với mọi người… Thánh Bảo đương nhiệm, thất lạc hai mươi năm nay, đã trở về với chúng ta…

Nghe đến đây, mọi người đùng đùng, đồng loạt vui mừng, tung hô lớn tiếng…

– Thánh Bảo cực lạc vạn niên… Lạc Đạo Thần Giáo vạn phúc…

Sau khi tung hô, tiếng cười tiếng nói vở ra, ồn ào như một tổ ong bị quậy. Như không muốn đè nén niềm vui của mọi người, Giáo Chủ đứng mỉm cười, ngắm nhìn niềm hân hoan của Giáo Đồ ở bên dưới. Sau một thời gian dài cười nói, mọi người mới sực tỉnh đến giáo điều. Lúc ấy, mọi người liền kính cẩn cúi lạy Hùng tam bái. Đường hoàng ngồi trên ghế cao, Giáo Chủ mỉm cười bảo Hùng.

– Con đi xuống bên dưới đi. Chào từng người anh chị em của con đi nhé. Bản giáo ta, mọi giáo đồ đối xử với nhau như là anh chị em ruột thịt vậy.

Nghe lời của Giáo Chủ, Hùng đi xuống, ôm hôn từng người một. Khi gặp lại chị Hoa cùng hai người nữ trưởng lão quen thuộc, mọi người đều cảm động, rươm rướm nước mắt. Chị Hoa nheo mắt nhìn Hùng. Nàng đưa tay, nhéo vào mông đít chàng rồi trách yêu.

– Thằng quỷ, dám sạo với chị à. Đã được Tây Cung Nương Nương nuôi nấng mà lại nói rằng, em chỉ là người tẩm quất dạo thôi…

Nghiên người, cúi xuống hôn vào đôi môi mọng của chị Hoa, Hùng cười cười, chống chế.

– Thì lúc đó em đâu biết chị là bạn hay là kẻ thù đâu… Chị còn dẫn Thánh Cô tới chùa đánh sư phụ em tơi bời nữa chứ…

Chưa kịp ôn lại những kỷ niệm nóng bỏng với chị Hoa, Cô Loan Trưởng Lảo đã xen vào giữa hai người. Cô cười khúc khích, thò tay vào trong quần Hùng, nắm con cặc chàng lắc nhè nhẹ, bởn cợt cô Loan nói.

– Hihihi… còn thằng nhỏ này nữa, đã luyện Phát Dục Đại Pháp hơn mười năm rồi mà còn giả bộ ngây thơ không biết gì… hihihi… Giả làm nai mà làm bà già hồ ly tinh này chết lên chết xuống được…

Đứng bên cạnh cô Loan bồng bột, cô Nguyệt Trưởng Lảo đằm thắm hơn. Rươm rướm nước mắt, cô ôm Hùng vào lòng thật là chặt. Giọng đầy cảm xúc, cô thì thầm.

– Thật không ngờ Thánh Bảo giả lại trở thành thật… không ngờ… không ngờ được… Thiên Hậu thật là đã phò hộ cho chúng ta…

Sau người quen, các Giáo Đồ chưa từng có cơ hội gặp Hùng củng nhao nhao, bu chung quanh chàng. Nhất là các thiếu nữ mới nhập Giáo, các nàng bám sát lấy Hùng như một đàn ong tìm mật. Những cánh tay trần được bung ra. Các làn môi mọng chu tới. Các nàng Giáo Đồ trẻ mong được tiếp giáp với thân thể của Thánh Bảo để được hưởng lộc thánh. Nhiều cô háo hức, tuột cả quần Thánh Bảo ra để mà hôn lên dương vật ngay trong căn Chánh Điện nghiêm trang. Phải mất một thời gian dài Hùng mới thoát được vòng tay của các thiếu nữ mới nhập giáo.

Sau khi Hùng chào hỏi từng người xong rồi, chàng được Giáo Chủ cho chàng ngồi trên bục cao, bên cạnh bà. Khi Hùng đã an vị, Giáo Chủ mới giới thiệu hai Giáo Đồ mới là Tuấn và Liểu cho mọi người biết. Vì là tân Giáo Đồ, hai người được khoát áo màu xanh dương, đứng ở hàng sau cùng. Sau khi giới thiệu người mới cho Giáo Đồ biết mặt, Giáo Chủ quay sang giải quyết những việc nội bộ trong Giáo Hội. Hội họp đến tối mới xong. Sau đó, Giáo Chủ dẫn Hùng về căn biệt điện dành cho các chức sắc cao cấp của Giáo Hội.

Khi tới nơi, Giáo Chủ hỏi Hùng.

– Con có muốn ở chung phòng với mẹ không? Phòng của mẹ tuy không lớn lắm, nhưng đủ chỗ cho hai mẹ con mình sống chung với nhau.

Nhìn Hùng âu yếm, Giáo Chủ nói tiếp.

– Hai mẹ con mình thất lạc đã gần hai mươi năm rồi. Giờ gặp lại con… mẹ không muốn xa con giây phút nào nữa cả…

Cảm giác được ánh mắt ấm áp của Giáo Chủ, Hùng mỉm cười sung sướng gật đầu. Chàng theo bàn tay nắm của Giáo Chủ mà đi về phòng bà. Đúng như lời Giáo Chủ nói, phòng riêng của bà không lớn lắm. Tuy nhiên, phòng được trang hoàng rất là thanh nhả. So với phòng riêng diễm lệ của Vương Phi, phòng riêng của Giáo Chủ thật là cách xa một trời một vực. Vừa mới vào, Hùng cảm giác ngay được, đây là phòng của một người tu hành, sạch sẽ tao nhả thanh cao. Một mùi hương trầm phảng phất làm tâm hồn mọi người nhẹ nhỏm. Khắp cả căn phòng không có đồ đạc gì nhiều, chỉ một chiếc giường nho nhỏ, một kệ sách chứa đầy kinh điển và một bức tranh vẽ hình Thiên Hậu mặc áo trắng, cầm nhánh hoa sen, mỉm cười nhìn xuống như muốn độ dân gian. Tối hôm đó, Hùng ngủ chung với Giáo Chủ trên chiếc giường, tuy nhỏ nhưng cũng đủ chứa hai người. Cả đêm, hai người nói chuyện, tâm sự thân mật với nhau cho đến gần sáng rồi mới đi ngủ. Nằm bên cạnh Giáo Chủ, không biết sao lòng dục của Hùng lại không trỗi dậy mặc dù Giáo Chủ là một người đàn bà đẹp tuyệt vời. Thân hình của Giáo Chủ nảy nở bốc lửa, đôi chân dài thuôn đuột, vòng mông tròn căng cứng, chiếc eo thon thót lại như lưng ong, vòng ngực đầy đặn đung đưa. Từ trong người bà ta lúc nào cũng tỏa ra một mùi hương say đắm. Nằm cạnh Giáo Chủ, Hùng có cảm giác dễ chịu êm ái, nhưng tim chàng không có đòi hỏi, muốn ngấu nghiến, giày vò thân thể tràn trề nhựa sống đó. Có lẽ từ người Giáo Chủ toát ra một vẻ thánh thiện quá. Khi gần gũi bà, Hùng chỉ cảm giác được một niềm kính nể cùng yêu mến vì tình thân mẫu tử. Không phải vì e ngại vượt qua lễ giáo mà hai người cố ý tránh đụng chạm da thịt với nhau. Trái lại, Hùng và Giáo Chủ kề cận nhau một cách thân mật, không e dè gì cả. Nằm bên cạnh Giáo Chủ, Hùng hạnh phúc rúc đầu vào ngực bà để cảm giác được hơi ấm từ hai bầu thịt no tròn. Sự êm ái từ đôi vú nảy nở của bà, không làm cặc chàng cương cứng lên, nhưng lại làm tim chàng tràn ngập một luồng hơi ấm áp của hạnh phúc. Giáo Chủ củng không e ngại gì khi đụng chạm da thịt của bà với Hùng. Đối với bà, Hùng là một phần thân thể của chính mình. Nằm trên chiếc giường nhỏ quen thuộc thường ngày, Giáo Chủ cảm thấy hạnh phúc đã được đầy đủ khi từ hôm nay, nằm cạnh bà là thân thể ấm áp của đứa con trai ruột thịt của bà. Trên chiếc giường nhỏ, hai mẹ con thường nằm nghiên người, gác chân gác tay lên trên thân thể của nhau khi trò chuyện và tâm sự. Rồi khi hai mẹ con mệt lả vì nói chuyện, hai người ôm rịt lấy nhau mà ngủ đến sáng.

Từ hôm đó, hai mẹ con quấn quýt lấy nhau không rời. Thân mật, hai người ngủ chung giường, ăn chung chén cơm. Nhưng giữa hai thân thể tràn đầy sức sống, hai người lại không có một sức hút tình dục đối với nhau. Hai người không hoàn toàn chay tịnh chuyện ái ân. Trái lại, sinh hoạt tình dục của hai mẹ con rất là phong phú. Là Thánh Bảo thất lạc bao lâu, rất nhiều Giáo Đồ từ già đến trẻ đã tìm đến chàng để bày cuộc truy hoan. Những Giáo Đồ này tìm đến chàng vì tò mò, ai ai cũng đã từng nghe đến những truyền thuyết về nghệ thuật ân ái cực cao của chàng. Và họ tìm chàng vì đó củng là một ân điển, chàng mang dòng máu thiêng liêng của Thiên Hậu trong người. Tìm lại được người con thất lạc bấy lâu nên tâm hồn của Giáo Chủ thật là phấn khởi. Sự luyện công của bà nhờ thế mà tiến triển vượt bực. Vì vậy, Giáo Chủ cũng đã ân ái với các nam trưởng lão thường xuyên, đam mê và ham hố hơn trước rất là nhiều.

Mối quan hệ thuần khiết giữa Hùng và Giáo Chủ có lẽ sẽ tiếp tục mải nếu không có sự can thiệp từ những người bên ngoài. Một hôm, sau khi Giáo Chủ cho các chức sắc cao cấp trong Giáo Hội biết được câu chuyện Vương Phi. Bà ta chính là Đông Cung Nương Nương khi xưa, người đã giả chết để hại Tiền Nhiệm Truyền Nhân, mưu tính bắt cóc Thánh Bảo, và kéo người về tàn phá Tổng Đàn Thần Giáo hai mươi năm về trước. Nay bà ta đã trở thành Vương Phi của triều đình, những âm mưu thôn tính Thần Giáo của bà ta chưa hề thay đổi. Toàn thể giáo chức đều bị chấn động kinh hoàng khi biết được tin tức này. Mọi người càng lo sợ hơn nữa khi biết được rằng, Vương Phi đã giao hẹn với Giáo Chủ, bà ta sẽ trở về tổng đàn của Thần Giáo vào tuần lễ Hùng được hai mươi tuổi. Bà ta muốn cùng với Thánh Bảo cử hành Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông. Mặc dù Giáo Chủ biết rằng, đây chỉ là một trong những mưu tính của Vương Phi để thâu tóm Thần Giáo vào sự điều khiển của bà ta, Giáo Chủ cũng không biết làm sao hơn được. Nổi khó khăn của Giáo Chủ là, hiện nay chỉ còn có Vương Phi mới có đầy đủ tư cách để cùng Thánh Bảo cử hành Thánh Lể quan trọng này. Trước mặt Giáo Chủ, mọi người không dám nói gì cả. Nhưng các Trưởng Lảo trong Giáo đã tổ chức một buổi họp bí mật, chỉ có Trưởng Lảo và Hộ Pháp của Giáo Hội có mặt mà thôi. Bắt đầu buổi họp, chức sắc cao cấp nhất trong Giáo Hội, dưới Giáo Chủ, là vị nam Hộ Pháp, Hữu Thừa Hộ Pháp lên tiếng. Giọng ông ta tràn đầy chán nản.

– Nếu Đông Cung Nương Nương trở thành Giáo Chủ thì Bản Giáo ta sẽ bị tiêu hủy trong tay bà ta ngay. Nếu vậy, không làm Thánh Lể Thiên Nhiệm truyền tông còn tốt hơn. Thà là chúng ta để Thần Giáo bị diệt ngay, còn hơn là tồn tại thêm một thời gian, sống trong nhục nhả rồi cũng bị diệt…

Cười cười, nữ Hộ Pháp Tả Thừa góp ý.

– Em có biện pháp này, không biết mọi người có đồng ý không…

Nghe Tả Thừa Hộ Pháp nói có phương pháp cứu Giáo Hội, mọi người nhao nhao hỏi.

– Biện pháp gì thế?

Cười cười, bà ta không nói gì hết mà chỉ nhìn mọi người một lúc để dò xét tâm ý. Để mọi người nôn nóng thêm một hồi, Tả Thừa Hộp Pháp mới chậm rãi mở miệng.

– Ngoài Đông Cung Nương Nương ra… người còn có khả năng cử hành Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông chính là Giáo Chủ của chúng ta…

Mọi người như bị bất ngờ, ai nấy đều trợn mắt lên mà không biết nói gì cả. Im lặng một hồi lâu, nam Trưởng Lảo Kinh Bắc mới mở miệng, giọng chần chừ bất đoán.

– Nhưng… nhưng hai người họ là mẹ con ruột mà… Làm sao mà cử hành Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền tông được…

Ra sức thuyết phục, Tả Thừa Hộ Pháp nói.

– Đúng vậy… nhưng Giáo Chủ và Thánh Bảo đâu phải là người thường… Thánh Bảo là người mang dòng máu của Thiên Hậu chúng ta đâu có thể đem quan niệm của người thường mà gán lên hai mẹ con của giáo chủ được…

Để chứng minh chuyện loạn luân không phải là việc chưa bao giờ xảy ra, Tả Thừa Hộ Pháp đem lịch sử ra để làm mạnh thêm lý luận của mình.

– Ngày xưa, nhà Trần vì để bảo vệ ngôi báu mà còn có tục lệ anh em trong nhà cưới nhau. Nay, chúng ta vì phải bảo vệ Thần Giáo, chuyện loạn luân giữa hai mẹ con đâu có gì mà không được chứ…

Trưởng Lảo Kinh Nam là Cô Loan. Vì không thông hiểu lịch sử cho lắm, cô Loan tỏ giọng nghi ngờ, thắc mắc hỏi.

– Chuyện loạn luân nhà Trần là sao vậy? Chuyện đó có thật không?

Gật gù, Hữu Thừa Hộ Pháp giải thích chuyện lịch sử.

– Vào thời gian trước, Trần Thủ Độ đã gả cháu của mình là Trần Cảnh cho Lý Chiêu Hoàng, vị vua thứ chín của triều Lý. Khi Trần Cảnh lớn lên, ông ta đã ép Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi cho chồng mình là Trần Cảnh. Từ đó, ngai vàng đã đổi chủ, từ nhà Lý sang nhà Trần. Trần Thủ Độ sợ rằng, sau này sẽ có người bắt chước ông ta, dùng hôn nhân để cướp ngai vàng. Vì vậy, ông ta đã đặt ra điều luật cho hoàng tộc nhà Trần rằng, chỉ có anh em họ hàng trong hoàng tộc mới được cưới nhau thôi, tránh việc dòng tộc bên ngoài tiếm quyền…

Nghe chuyện lịch sử, mọi người cảm thấy an tâm vì chuyện loạn luân đã từng xảy ra. Vì thế, mọi người như đồng ý với giải pháp của Tả Thừa Hộ Pháp. Ai nấy đều gật gù, như tán thành. Tuy nhiên, khi nghĩ đến chi tiếc, nữ Trưởng Lảo Kinh Nam thắc mắc thêm.

– Thì chúng ta ai cũng muốn vậy rồi. Nhưng chúng ta làm sao mà cưỡng bách Giáo Chủ cùng Thánh Bảo ân ái với nhau được… Em đã thấy sinh hoạt giữa Giáo Chủ và Thánh Bảo rồi. Hàng ngày họ ngủ chung giường với nhau, da thịt cạ sát mỗi đêm mà có bao giờ lòng dục của họ nổi lên đâu…

Nghe tới đây, Hữu Thừa Hộ Pháp gục gặt đầu.

– Ừa… ta có thể hiểu được. Từ người của Giáo Chủ toát ra một vẻ thánh thiện lắm. Ai gần bà ta đều khó nổi dục vọng lên được…

Mặt đỏ lên hổ thẹn, Hữu Thừa Hộ Pháp thố lộ.

– Ngay cả ta… lần đầu tiên được diểm phúc ân ái với bà ta… ta chỉ biết say mê ngắm nhìn bà ta mà cặc lại không cương lên được…

Cười khúc khích chọc ghẹo, Tả Thừa Hộ Pháp hỏi.

– Vậy làm sao mà thằng bé của anh lọt vào động Đào Nguyên của Giáo Chủ được…

Gật gù, Hữu Thừa Hộ Pháp thích thú nói.

– Phải mất một thời gian dài gần gũi… khi nhìn được cái dâm trong thánh thiện. Cả tháng sau đó, cặc ta lúc nào cũng cứng lên, đỏ hỏn, không lúc nào yểu xuống được…

Thế là mọi người xúm đầu vào nhau, bàn kế hoạch để đưa quan hệ mẹ con của Hùng và Giáo Chủ gần gũi hơn nữa, thay đổi quan hệ mẹ con thành quan hệ luyến ái tình nhân.

Ngày hôm sau, trong buổi chầu Thánh Tụ, Hửa Thừa Hộ Pháp thưa với Giáo Chủ rằng.

– Kính thưa Giáo Chủ, ngày sinh nhật thứ hai mươi của Thánh Bảo gần sắp đến rồi. Để chàng ta có thể hoàn mản cuộc Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông, Thánh Bảo cần phải đạt được Thiên Nhiệm mới có thể có khả năng làm Thánh Lể được. Mà Thiên Nhiệm không phải tự nhiên mà có, cần phải tu luyện mới có thể đạt được, mong Giáo Chủ chọn ngày tốt để chàng ta có thể lên đỉnh Cao Sơn tu luyện.

Nghe Hữu Thừa Hộ Pháp nói, Giáo Chủ im lặng. Bà trầm ngâm suy nghỉ, không nói gì cả. Không phải bà ta đã quên Hùng cần phải tu luyện mới có thể đạt được Thiên Nhiệm. Nhưng đây là vấn đề đã làm bà phân vân mãi, từ lúc trở về Tổng Đàn. Vì thế, Giáo Chủ cứ chần chờ, không đốc thúc Hùng tu luyện để đạt Thiên Nhiệm. Bà thật không muốn Hùng cùng Vương Phi làm Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông chút nào. Khi Vương Phi sanh Thánh Bảo đời mới, Thần Giáo sẻ do Vương Phi chưởng quản. Lúc đó Thần Giáo sẽ bị lôi cuốn vào vòng chính trị tranh chấp quyền lực, hậu quả sẻ có xấu nhiều mà lành thì ít. Nhưng nếu không cử hành Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông, Thần Giáo sẽ bị tuyệt hậu. Giòng máu truyền đời từ Thiên Hậu đến đây sẻ bị cắt ngang. Như thế, tội của bà đối với Thần Giáo sẻ không biết sao mà kể hết được. Vì vậy mà bấy lâu nay, Giáo Chủ cứ chần chờ, không quyết đoán. Hôm nay, Hữu Thừa Hộ Pháp đã nhắc bà chuyện này. Bà đã không thể nào trốn tránh được nửa. Trầm ngâm hồi lâu, Giáo Chủ gật đầu. Bà nói chậm rãi.

– Hộ Pháp nói đúng lắm. Thời gian thật không còn nhiều nữa… Để có đủ thời gian cho Thánh Bảo tu luyện, con ta cần phải lên đỉnh Cao Sơn ngay. Chậm nhất là củng là phải vào ngày rằm của tháng này…

Ngẩm nghỉ một hồi, Giáo Chủ nói tiếp.

– Nhưng ai trong Giáo Hội có thể giúp con ta tu luyện được…

Nghe Giáo Chủ hỏi, Tả Thừa Hộ Pháp mau mắn trả lời.

– Dạ thưa Giáo Chủ, Thánh Bảo từ lúc ra đời, mới có sáu tháng đã xa rời Thần Giáo. Tuy chàng ta đã được Tây Cung Nương Nương luyện tập Phát Dục Đại Pháp, nhưng chỉ một mình Nương Nương luyện tập thì căn bản của chàng ta khó mà vửng được. Vả lại, nội công của chàng ta tu luyện đã hoàn toàn mất hết khi chàng ta cùng Tây Cung Nương Nương làm Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông bất thành. Bây giờ, tuy chàng ta đã có được nội công từ Thánh Cô, nhưng đây không phải là nội công do chàng ta luyện thành. Vì thế, căn bản cũng không vửng được… Trong Giáo Hội ta, người duy nhất có thể giúp đỡ Thánh Bảo đạt được Thiên Nhiệm giờ chỉ còn có Giáo Chủ mà thôi…

Nghe Tả Thừa Hộ Pháp tâu như thế, Giáo Chủ suy nghỉ một hồi lâu. Biết rằng lý lẻ bà ta rất đúng, Giáo Chủ gật đầu nói.

– Tả Thừa Hộ Pháp nói đúng lắm. Vậy trong tháng tới, Hữu Thừa Hộ Pháp hãy thay ta đảm nhiệm công việc của Giáo Hội. Ta sẽ cùng Thánh Bảo lên đỉnh Cao Sơn tu luyện. Mong các người, hãy vì Giáo Hội, mà hết lòng giúp đỡ Hữu Thừa Hộ Pháp…

Mọi người nghe Giáo Chủ căn dặn, đồng loạt hô lớn vâng lời. Thấy mọi chuyện theo tính toán được trôi chảy thuận lợi, nhân dịp đó, Kinh Nam Trưởng Lảo thưa thêm với Giáo Chủ.

– Dạ thưa Giáo Chủ, theo truyền thống của Giáo Hội ta, khi Thánh Bảo lên đỉnh Cao Sơn tu luyện thì Giáo Hội tổ chức một buổi lễ Long Hoa Hoan Lạc Lể Hội. Buổi lễ này là cơ hội Giáo Chủ có thể ban phát ân điển cho các Giáo Đồ cùng Giáo Chúng khắp mọi nơi. Đây cũng là dịp tụ họp cuối cùng giữa Giáo Chủ đương nhiệm với toàn thể môn đồ của Giáo Hội…

Gật đầu, Giáo Chủ nói.

– Ừa, ta biết… Mọi người hãy bàn bạc với nhau để tiến cử một vị Hầu Lể Chính Tôn cho ta nhé…

Nghe Giáo Chủ nói, Hữu Thừa Hộ Pháp liền tâu lên.

– Dạ thưa Giáo Chủ, mọi người đã bàn bạc trước rồi. Chúng đệ tử đều đồng ý tiến cử Thánh Bảo làm vị Hầu Lể Chính Tôn…

Tiếp theo lời của Hữu Thừa Hộ Pháp, mọi người đồng loạt hô lớn.

– Thánh Bảo… Thánh Bảo làm Hầu Lể là đúng nhất…

Nghe mọi người đồng loạt tiến cử Hùng, Giáo Chủ giật mình. Bà nhìn đăm đăm mọi người một cách dò xét rồi nhìn qua Hùng với một nét mặt bâng khuâng. Bà hỏi Hữu Thừa Hộ Pháp.

– Vì sao mọi người lại tiến cử Thánh Bảo như thế…

Kính cẩn, Hữu Thừa Hộ Pháp huyên thuyên tâu.

– Dạ thưa Giáo Chủ, được làm Hầu Lể Chính Tôn là một ân điển vô cùng to lớn cho môn đồ của Thần Giáo ta. Thường thì môn đồ nào có công lao lớn nhất với Giáo Hội thì được tiến cử vào vị trí này trong buổi lể Long Hoa Hoan Lạc. Thánh Bảo đã bị thất lạc bao lâu nay, mà khi Thánh Bảo về với Giáo Hội, Thánh Bảo đã lập được công lao lớn nhất cho Giáo Hội là đã tìm được hung thủ thực sự, người đã gia hại Truyền Nhân Tiền Nhiệm. Cho dù có thể nói rằng, Thánh Bảo vì cha mà làm thì đó chỉ là chuyện riêng. Nhưng có một công lao khác, không thể nói là chuyện riêng được là chuyện, Thánh Bảo đã lật được bộ mặt thực sự của Đông Cung Nương Nương. Nếu không có chuyện đó thì cho đến bây giờ, chúng ta cũng không biết được rằng, có một thế lực chính trị to lớn đang dòm ngó Giáo Hội chúng ta. Vả lại, Thánh Bảo đã thất lạc bấy lâu, chàng ta là người mang dòng máu Thánh mà phải lưu lạc khắp nơi, chưa bao giờ hưởng được bổng lộc hay ơn phước gì từ Giáo Hội chúng ta. Vì thế môn đồ suy nghỉ, cuộc lễ hội Long Hoa Hoan Lạc này thật là một dịp tốt để cho chúng ta đền bù cho Thánh Bảo…

Nghe Hữu Thừa Hộ Pháp huyên thuyên như thế, Giáo Chủ biết rằng không có thể thay đổi được sự đồng tâm của mọi người. Bà ta giơ tay lên, ra hiệu cho Hữu Thừa Hộ Pháp ngưng, và nói.

– Được rồi, Hữu Thừa Hộ Pháp nói đúng lắm… Ta chấp nhận cho Thánh Bảo làm vị Hầu Lể Chính Tôn trong lể hội Long Hoa Hoan Lạc…

Nghe Giáo Chủ chấp nhận sự tiến cử của mình, mọi người liếc mắt nhìn nhau ý nhị, rồi ồ lên, cất tiếng hoan hô như sấm, vang động cả căn Chánh Điện to lớn. Sau buổi chầu lễ, mọi người nghiêm trang ra về. Củng từ hôm đó, như có một âm mưu to lớn đang phát sinh trong Tổng Đàn. Cả Giáo Chủ và Hùng, cả hai người không có ai kiếm được người cùng ân ái để tu luyện Phát Dục Đại Pháp được nửa cả. Mọi người đều có sẵn cớ để từ chối. Người thì mang lý do bận rộn vì phải chuẩn bị cho lễ hội Long Hoa Hoan Lạc. Người thì mang bệnh, hoặc đã hẹn trước với người khác rồi. Ngay cả với những người quen thân với Hùng như chị Hoa, cô Loan, cô Nguyệt củng trốn đi đâu mất biệt. Chị Hoa thì nhắn tin với Hùng, nói rằng nàng phải đi chu du khắp nơi, mời người về dự Long Hoa Hoan Lạc Lể Hội. Cô Loan thì cả ngày bận rộn với các nữ đồ đệ mới nhập môn, luyện tập ráo riết cho các nàng Phát Dục Đại Pháp để tranh tài với các Phân Đà khác. Cô Nguyệt thì suốt ngày trốn trong phòng thuốc. Bà bảo với Hùng rằng bà ta đang dược chế một loại rượu thật là đặc biệt để dùng trong ngày Lể Hội.

Không bạn đồng tu, Giáo Chủ và Hùng về phòng ngủ sớm hơn mọi ngày. Nằm trên giường nói chuyện với nhau mà tâm hồn của hai người đều không tập trung được. Cả hai nhiều khi cũng không biết mình nói gì. Thân thể hai người cứ râm rang như có kiến bò khắp châu thân, người nóng bỏng khao khát. Hùng bắt đầu nhìn mẹ mình với một ánh mắt khác trước. Thân thể nong nóng của bà, ngoài ấm áp của tình mẫu tử ra còn là thân thể nóng bỏng của một người đàn bà tràn đầy nhựa sống. Nhìn sâu vào ánh mắt của mẹ mình, Hùng cũng cảm giác được một niềm khao khát đang âm ỉ trong ánh mắt đó. Chàng bắt đầu để ý đến những đường lông khẻ tóc của mẹ chàng kỷ hơn. Càng để ý, lòng Hùng càng khao khát hơn thêm. Mùi hương từ người bà toát ra sao thơm thế, đậm đà, quyến rũ quá. Mùi thơm lảng đảng, phất phơ làm từng tế bào trong da thịt chàng tỉnh giấc, bừng bừng khao khát thèm muốn. Nằm trên chiếc giường nhỏ, hai thân thể song song với nhau, Hùng bữa nay mới để ý đến toàn bộ thân thể