Hai chị em
Ông trời vốn có một bản tính xấu xa đó là thường hay chia cách những người yêu nhau nhất là những người trót vướng vào vòng tình cảm loạn luân nhục dục tội lỗi như chị Thanh Linh và thằng Đại, sau cái đêm mưa tình tuyệt vời cùng nhau dứt bỏ đi mối quan hệ chị em bạn dì ruột, qua ngày hôm sau thì hai chị em sớm trở thành cặp tình nhân sống chết có nhau.
Tuy nhiên một sự cố mà có lẽ ông trời sắp đặt để giúp đỡ chúng không bị trượt quá sâu vào vũng lầy tối tăm đầy rẫy ma dâm quỷ dục đó là chị Linh bị đau bụng phải nhờ mấy cô gái bạn hàng xóm đưa vào cấp cứu ở bệnh viện Bà Rịa và được bác sĩ báo phải nằm lại chờ chẩn đoán kỹ hơn vì nghi là đau ruột thừa, vậy là dì Phi ở Long Điền phải lên ở nhà em gái mình ban ngày lo cơm nước cho thằng cháu cho đến khi chiều xuống thì dì vào bệnh viện chăm sóc cho đứa con gái áp út của dì vì bệnh tình chị cũng không đến nỗi nào trầm trọng.
Ròng rã năm đêm liền thằng cháu dì Phi dù rất sợ ma sợ quỷ, sợ đủ thứ nhưng cũng đành phải chấp nhận tình cảnh ngủ một thân một mình trong căn nhà vốn từng có hai mối tình giữa nó với hai người chị nhưng đúng ra là nó sợ nỗi buồn cô đơn gặm nhấm trái tim nó, nhiều khi nó muốn có một thân thể người con gái nào đó để ít nhiều thỏa mãn cơn khát khao, niềm ham muốn dục tình.
Vì tuần này trường THCS Kim Đồng cho học sinh toàn trường nghỉ học phụ đạo để sửa chữa phòng học nên chiều nào cũng như chiều nào, nó rảnh rỗi đều vào thăm nom, đỡ đần chị.
Do phòng bệnh chị nằm còn có thêm hai bệnh nhân nữa cho nên nhiều lúc bất chợt muốn nắm lấy bàn tay chị cho thỏa lòng yêu thương nhưng rốt cuộc nó cũng phải tự dằn lòng, kiềm chế lại, chị thì khỏi cần phải nói cũng biết quả rõ tâm tư tình cảm của thằng em ưu đãi dành cho chị nhưng ở chỗ này, người ra kẻ vào làm sao hai chị em có thể vượt rào đi quá giới hạn như là cái đêm mưa tình ở nhà cho được?
Thỉnh thoảng, để cho đỡ nhớ nhung, hai đứa chỉ dám khẽ dùng mắt trao tình gửi yêu cho nhau mà thôi và những cái nhìn như vậy chỉ có chúng biết với nhau mà thôi chứ ngoài ra không ai có thể phát hiện ra được là “trong tro có lửa” ngay cả những lúc có dì Phi cũng vậy, dì đâu ngờ rằng con gái dì với con trai em gái dì đã trót lỡ làng phạm tội loạn luân với nhau một cách cùng cực trong cái đêm mưa tầm tã vừa mới cách đây mấy ngày.
Vào buổi tối hôm ấy, ma xui quỷ khiến hai chị em đã cùng nhau làm chuyện tày trời động đất đó là ân ái, làm tình và giao hợp với nhau nhưng do thằng em bị xuất tinh sớm cho nên đến giờ phút này đây, con chị vẫn chưa bị mất mát nghĩa là còn nguyên vẹn con gái.
Bệnh tình chị Linh càng ngày càng thuyên giảm, do không phải đau ruột thừa mà là viêm trực tràng chỉ cần xạ trị cùng với thuốc chích, thuốc uống khoảng mười ngày thì chị đã được xuất viện, chị trở về nhà tiếp tục chung sống với thằng Đại nhưng do chị hãy còn yếu cho nên hai chị em mặc dù rất nhớ nhau, thèm khát ham muốn nhau một cách mãnh liệt nhưng vẫn chưa dám gần gũi nhau sợ bị ảnh hưởng đến đường tiêu hóa.
Đến khi chị Linh bình phục hẳn thì trớ trêu thay, con tạo lại cố tình sắp xếp một chuyện chia cách khác nữa và lần này chắc chắn là hai chị em chia tay vĩnh viễn chẳng biết là mãi cho đến bao giờ mới có dịp gặp lại, chuyện ông bạn của ba chị ở tuốt ngoài Lạng Sơn đánh tiếng hỏi cưới chị cho con trai ông nay đã trở thành sự thật và ba chị đã gật đầu đồng ý, áo mặc sao qua khỏi đầu dù muốn hay không thì với phận làm con chị đành phải chấp nhận duyên số chứ biết làm sao bây giờ.
Đám cưới chị được xếp đặt nhanh như chong chóng, hai ông thông gia vừa mới nói chuyện với nhau bằng điện thoại xong thì mười ngày sau, lễ vu quy sẽ được tổ chức tại tư gia nhà gái ở Long Điền, do đường sá xa xôi cho nên bên nhà trai chỉ có chú rể và đại diện sui gia là hai vợ chồng người cậu (em vợ ông sui) ở Long Thành đến dự, qua ngày hôm sau chú rể sẽ đón cô dâu lên Sài Gòn đáp máy bay thẳng ra Lạng Sơn làm lễ tân hôn.
Thằng Đại tiếp tục sống cảnh cô đơn một thân một mình vò võ còn phải tự lo cơm nước vì chị Linh phải về Long Điền chuẩn bị hành trang về nhà chồng, vợ chồng ông Thái bà Phụng thì còn mãi lênh đênh ngoài khơi thành thử ra như vậy…
Qua mấy ngày nữa, theo lời chị nói bữa trước thì hôm nay thứ bảy đúng là ngày tồ chức lễ vu quy của chị, bố mẹ nó cũng đã về kịp để dự, chị Nam do bận thi học phần cho nên chị vắng mặt, bà Phụng điện thoại đến nhà gọi nó đón xe ôm xuống Long Điền ăn cưới nhưng lúc đi học về, nhìn đồng hồ thấy đã mười một giờ chẳng hiểu sao nó lại cảm thấy buồn buồn chẳng muốn đi chút nào trái lại với lúc sáng, nó cứ mong sao cho mau đến trưa để được đi dự đám cưới người chị họ và cũng là người tình một đêm mưa của nó