Công chúa Quỳnh Nga – Tác giả Slaydark
Nghỉ ngơi xong, Thiên Thanh dẫn Thạch Sanh đến một dòng sông ngầm ở sâu trong hang, Thiên Thanh hóa phép cho Thạch Sanh thở được trong nước, sau đó hai người bơi theo dòng nước thoát ra ngoài. Thoát ra khỏi hang, Thiên Thanh lại dẫn Thạch Sanh xuống thủy cung gặp cha nàng.
Thấy con gái bị mất tích trở về, vua Thủy Tề mừng rỡ khôn xiết, liền đồng ý gả con gái cho chàng và ban tặng nhiều châu báu, nhưng Thạch Sanh chỉ xin nhận một cây đàn, chàng ở lại thủy cung ít ngày rồi xin phép về lại gốc đa tìm sính lễ hỏi cưới công chúa Thiên Thanh.
Trong khi Thạch Sanh đến thủy cung, Lý Thông cũng đưa được công chúa Quỳnh Nga về hoàng cung, đức vua vui mừng ban thưởng hậu hĩnh và định ngày thành hôn cho con gái và Lý Thông.
Sau khi được cứu thoát, Quỳnh Nga vừa mừng vừa tiếc, trong lòng cứ thèm muốn cảm giác khoái lạc với đại bàng tinh, nàng đâu biết thứ tinh dịch mà đại bàng tinh xuất vào trong tử cung nàng còn là một loại chất kích dục, nó sẽ ngấm vào cơ thể và khiến nàng lúc nào cũng ham muốn tình dục đến mức bất chấp lễ nghi. Quỳnh Nga lại nghĩ đến Lý Thông, nàng thắc mắc với thân hình ốm yếu nhỏ con của gã lại có thể chém được đầu chằn tinh và lần này còn cứu được nàng khỏi đại bàng tinh, phải chăng gã mang thần lực trong người? Nghĩ đến đây, mặt Quỳnh Nga ửng hồng, đại bàng tinh đã khiến nàng sướng mê mệt, vậy nếu kẻ thắng được đại bàng tinh còn tuyệt vời thế nào nữa?
Hôn lễ đã định, còn hơn nửa tháng nữa mới cử hành, mà bản thân Quỳnh Nga thì day dứt khó chịu, chỉ muốn được động phòng với Lý Thông ngay. Tối đó, lấy cớ cảm tạ ơn cứu mạng, Quỳnh Nga sai người mời Lý Thông đến khuê phòng để hầu rượu.
Được công chúa mời, Lý Thông cười không ngậm được mồm trong suốt đường đi, trước đây, một kẻ bán rượu như gã làm gì dám mơ có ngày được lấy công chúa và trở thành vua.
Lý Thông đến, Quỳnh Nga lệnh cho tất cả nô tì ra ngoài để nàng đích thân rót rượu hầu phò mã tương lai của mình.
Lý Thông bước vào căn phòng nguy nga lộng lẫy mà mắt như dính vào Quỳnh Nga, nàng mặc chiếc yếm lụa hồng, chiếc váy dài cùng màu, khoác bên ngoài là chiếc áo trắng mỏng như không mặc, khiến Lý Thông thấy rõ bờ vai ngọt ngào và cả hai đầu ti hơi nhô lên dưới áo yếm, kèm theo đó là hương da dịu dàng phả vào mũi khiến gã càng thêm ngây ngất.
“Mời chàng ngồi.” Thấy Lý Thông thèm thuồng nhìn cơ thể mình, Quỳnh Nga nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành mời gã ngồi xuống bàn tiệc.
Lý Thông ngồi xuống, Quỳnh Nga đến ngồi ngay bên cạnh, nàng rót cho phu quân tương lai của mình một ly rượu, cảm tạ ơn cứu mạng của gã rồi hai người cùng nhau trò chuyện.
Khác với Thạch Sanh, Lý Thông là một tay chơi gái có nghề, thường dùng tiền buôn rượu để vào lầu xanh tìm kỹ nữ. Lúc đầu còn vì thân phận mà giữ lễ nghĩa với công chúa, nhưng rượu vào thì gã dần bạo dạn hơn, bắt đầu dùng miệng lưỡi ngọt ngào của mình để nịnh nọt người vợ tương lai.
Quỳnh Nga thì không thích giọng điệu xảo trá của Lý Thông, nhưng vì cơn dâm tình âm ỉ trong người mà đành chịu đựng. Hơn nữa, mùi đàn ông từ người gã toát ra càng khiến nàng thêm chờ đợi, gương mặt ửng hồng và hơi thở càng lúc càng nặng.
Nhìn gương mặt trắng hồng xinh đẹp của công chúa đột nhiên hiện lên nét ửng hồng, Lý Thông đoán là do rượu, liền nảy ra ý định ăn cơm trước kẻng. Thế là gã len lén vòng tay ra sau ôm lấy bờ eo cong của nàng để thử phản ứng.
Cảm nhận được tay Lý Thông đang ôm eo mình, Quỳnh Nga không phản ứng gì mà tiếp tục trò chuyện với phu quân tương lai của mình. Được thế, Lý Thông lại thăm dò sâu hơn bằng cách cho tay vuốt nhẹ dọc bờ eo công chúa, khiến nàng khẽ rùng mình vì kích thích.
Qua lớp vải mỏng, Lý Thông có thể cảm nhận được sự mềm mịn mát rượi của da nàng. Thấy Quỳnh Nga không có ý phản kháng, Lý Thông biết mình đã vớ được kho báu, liền bạo dạn hơn, gã lách vào trong lớp áo để chạm trực tiếp vào làn da của Quỳnh Nga, vừa xoa vừa thì thầm tán tỉnh: “Công chúa, da nàng mịn quá!”
Quỳnh Nga thẹn cúi mắt xuống, giọng nõng nịu: “Chàng… thật là… hư quá!”
Lý Thông cười, gã áp tay vào má Quỳnh Nga để nâng mặt nàng lên, hai đôi mắt e thẹn nhìn nhau rồi hai đôi môi từ từ tiến sát rồi âu yếm mơn trớn lấy nhau. Cả đầu và cặc Lý Thông như muốn nổ tung vì nụ hôn ngọt ngào quá sức tưởng tượng của gã, gã đang được ôm eo và hôn môi nàng công chúa xinh đẹp nhất nước, nàng công chúa mà biết bao vương tôn quý tộc các nước lân cận cầu thân thất bại.
Quỳnh Nga thì chẳng nghĩ nhiều, cơn dâm âm ỉ khiến nàng sẵn sàng đón nhận nụ hôn của Lý Thông, thậm chí là chờ đợi con cặc gã đút vào cơ thể mình, vì dù sao không lâu nữa nàng cũng sẽ thuộc về gã.
Nụ hôn kéo dài không biết bao lâu, chỉ biết khi dứt ra thì cả Lý Thông và Quỳnh Nga đều bừng bừng lửa dục.
“Ph… phu quân, thiếp… là của chàng…” Quỳnh Nga ngọt ngào gọi khẽ, tay nàng kéo áo choàng trễ xuống khỏi vai.
Thấy bờ vai trần quyến rũ của Quỳnh Nga, Lý Thông liền úp mặt vào hôn liếm, một tay gã giữ eo nàng, tay kia chui vào váy ôm lầy mông nàng.
“Ư…” Quỳnh Nga cong eo ưỡn ngực ra trước khi miệng Lý Thông hôn xuống áo yếm nàng, tay nàng vòng ra cổ và eo để tháo dây yếm.
Chiếc yếm lụa rơi xuống khiến Lý Thông chết sững, trước mắt gã là hai bầu vú nõn nà tròn trịa với hai đầu ti đỏ hồng đang nhô lên đầy kiêu hãnh. Lý Thông khen: “Nương tử, nhũ hoa của nàng đẹp quá!”
Quỳnh Nga khẽ cười thẹn thùng, khiến cho Lý Thông thích chí há miệng to hết cỡ ngoạm vào ngực nàng như muốn nuốt trọn.
“Ư…” Quỳnh Nga lại rên khẽ, đôi mắt xinh đẹp nhắm hờ đê mê. Lý Thông cứ thay phiên bú, liếm, hôn rồi cắn đầu ti khiến Quỳnh Nga kích thích vô cùng.
Sau một lúc bú vú Quỳnh Nga, Lý Thông rời khỏi ghế, gã quỳ xuống trước Quỳnh Nga rồi bắt đầu hôn từ ngón chân nàng hôn lên. Đôi chân thon dài của nàng công chúa bị đôi môi và cái lưỡi của Lý Thông xâm chiếm khắp nơi, rồi gã tốc váy Quỳnh Nga để liếm lên cặp đùi thơm mát và cực kỳ mịn màng của nàng, khiến Quỳnh Nga vừa nhột vừa thích thú.
“Ư… A… ƯM…” Quỳnh Nga không ngừng rên, hai chân nàng đang dang rộng ra, cái lưỡi phá phách của Lý Thông dần liếm sâu vào vùng đùi nhạy cảm của nàng, thỉnh thoảng lại sượt qua vùng âm đạo.
Những lần Lý Thông liếm vờn qua âm đạo mình khiến Quỳnh Nga càng thêm hứng tình, nàng vịn tay vào đầu gã và gọi khẽ: “Phu quân… liếm vào… ch