Cô giáo Phương – Quyển 2 – Tác giả Traidamdulich
Năm học mới chính thức cũng bắt đầu với một lễ khai giảng lớn. Hòa chung niềm vui đó với cả trường, Bona và cô Thu cũng rón rén thông báo về dự định đám cưới của mình. Ai nấy cũng bất ngờ vì cặp đôi này cứ im im. Thu dấu chuyện mình có bầu, chỉ báo rằng ba mẹ hai bên hối cưới để nhanh chóng yên bề gia thất. Trong khi Thu có vẻ vui mừng thì Phương thấy Bona có vẻ hơi tiu nghỉu. Lúc cả hai gặp nhau trong trường, Phương cũng có ngồi nói chuyện với anh chàng:
– Đám cưới vui mà sao thấy anh buồn vậy Bona?
Bona hơi xù xụ mặt, anh chàng thở dài:
– Đâu có gì đâu… chỉ tại anh… hơi suy nghĩ… chuyện Thu có bầu… em biết chứ…
– Có… chị ấy có nói với em… anh hơi bất ngờ sao?
– Anh không biết nữa… anh thấy nó sao sao ấy…
– Sao là sao… anh nói em nghe…
– Thì chuyện của anh… em cũng biết rồi mà… hổm rày… anh vẫn ngại ngại chuyện bé Huê… con bé cũng sắp sinh rồi… dù rằng không liên can gì anh… nhưng anh cứ áy náy… nay lại đến phiên Thu nữa… anh thấy sao mà…
– Hihi… sao mà anh khỏe quá phải không? Mai mốt đến em có nữa cho coi…
Bona nghe vậy thì trợn mắt, anh chàng hỏi dồn:
– Em… em cũng có của anh nữa hả…
– Hihi… em chọc anh thôi… em uống thuốc rồi… không có của anh đâu… mà lo…
– Phương chọc anh hoài… anh lo quá chừng…
– Anh lo gì mà lo hoài… thì anh với chị Thu yêu nhau đó giờ… lấy nhau… có ai dị nghị dì đâu.
– Nhưng anh vẫn lo lo… chừng nào bé Huê sinh xong anh mới yên tâm được… anh sợ rủi có chuyện gì… chuyện đó đổ bể ra… đau khổ lắm…
– Anh lo quá… chẳng phải anh nói Huê nó rất hạnh phúc bên Cường đó sao… nó có được Cường rồi… cũng để yên anh mấy tháng rồi… thôi… anh đừng lo lắng chuyện đó hoài… giờ sắp đám cưới rồi… lo tập trung đi anh…
– Anh… có nhiều chuyện… anh không biết nói với ai… chỉ biết nói với em thôi…
Nghe Bona nói vậy, Phương lại đỏ đỏ mặt, cả hai cùng nhìn quanh:
– Ờ thì… anh có gì cứ nói với em… chúng ta là bạn mà… muốn gì cứ qua kiếm em… em đâu có cấm anh gì đâu… chỉ cần nhớ là… đừng để chị Thu biết… chỉ buồn…
– Hic… mai mốt… anh thấy chắc khó qua kiếm em…
– Sao vậy… chị Thu nghi hả anh?
– Không phải… mốt mấy phòng kế bên của em cũng có người ở rồi… ra vô hoài… khó lắm…
Bona tự dưng nói vậy làm Phương cũng nghĩ ngợi. Hôm khai giảng cũng là lúc nhà trường giới thiệu mấy người mới về. Năm nay nhà trường nhận học sinh nhiều hơn. Các phòng học trống trên tầng 3 cũng đầy hết các lớp, giáo viên mới về cũng nhiều, mấy bữa nay cũng rục rịch dọn về gần hết rồi. Phương đang suy nghĩ, tự dưng Bona lại nói:
– À… hay là Phương dọn đến nhà anh ở không?
Phương nghe vậy thì chọc:
– Sao “lộ” vậy anh… làm vậy người ta dị nghị chết…
– Không có đâu… thực ra thì hổm rày… anh gần như dọn qua nhà Thu ở luôn rồi… ba má Thu lớn tuổi nên tụi anh phải ở đó để trông nom… hai đứa anh tính rồi… đám cưới xong… chắc anh dọn về ở với Thu luôn… trả nhà lại cho trường… nó sẽ trống đó… em xin thử đi…
– Nghe cũng hay đó… nhà anh ở cũng thoáng mát… cũng kín đáo nữa… nhưng… để coi sao… ai biết trường sắp xếp thế nào…
Phương khuyên Bona miết để anh chàng vui vẻ trở lại, an tâm làm chuyện đám cưới với Thu, không cần mãi lo lắng về chuyện bé Huê nữa. Thu và Phương rất thân nên suốt thời gian chuẩn bị đám cưới, Thu toàn nhờ Phương miết. Hết giờ dạy học ở trường là Phương lại chạy đến nhà Thu, giúp cô chuẩn bị mọi thứ. Hai người ấn định ngày cưới và rước dâu là giữa tháng 9 luôn, sẽ mượn sân của trường để làm tiệc đãi khách luôn cho gọn.
Đám cưới vùng quê cũng đơn giản, chi tiết dễ dàng bị giản lược, chủ yếu là niềm vui của đôi lứa. Phương cố gắng giúp Thu để bạn mình có ngày vui nên vợ nên chồng trọn vẹn. Thu cũng như Bona, bản thân cô cũng ngại ngùng vì cái chuyện mình bị hiếp dâm nên mới có thai, rồi nay phải bắt Bona ‘đổ vỏ’ thế này, cô rất áy náy. Nhưng Phương cứ khuyên răng cô suy nghĩ cho thoáng, đừng cứ áy náy về nguồn gốc của đứa bé thì sau này dễ mất hạnh phúc lắm. Phương khuyên riết thì Thu cũng nguôi ngoai, ít khi nghĩ ngợi về chuyện cũ nữa. Tuy nhiên, có một chuyện mà Phương vẫn không ngờ tới. Một hôm, trong lúc Phương đang giúp Thu chuẩn bị đám cưới, cô có một lời đề nghị với Phương mà cô nghe qua là đã từ chối ngay lập tức.
– Em nói chị bao nhiêu lần rồi, đừng nhắc đến chuyện đó nữa mà… kỳ lắm…
– Không sao đâu… chị không nghĩ gì đâu… thực ra… chị chỉ tội ảnh thôi…
– Chuyện gì vậy?
– Thì từ hôm chị cấn bầu đến giờ… sợ ảnh hưởng đến em bé… chị với anh ấy… không có mần gì nữa… chị nghĩ ảnh cũng buồn… cũng muốn…
– Thôi… chị xem em là gì mà cứ “đá” ảnh cho em… kỳ lắm…
– Phương đừng sợ chị buồn… chị biết… em và ảnh vẫn qua lại… nhưng không sao đâu…
– Không có đâu chị… chị đừng nghi vậy – Phương chối.
– Đừng dấu chị… chị biết hết… em nhớ cái bữa chị bị hiếp… rồi em tới cứu chị không?
Phương tò mò nhớ lại. Cô gật gật đầu. Thu nói tiếp:
– Bữa đó… em mới ở với ảnh suốt buổi chiều đúng không?
Phương bị bắt quả tang, cô ngạc nhiên kinh khủng nhưng vẫn cố gắng chối:
– Đâu có… làm gì có…
– Bữa đó… chị nhìn mông em bầm đen là chị biết ngay… cái kiểu đó… Bona lúc hay hứng… cũng thường làm với chị… chị nói phải không?
Thu đã nói đến vậy thì Phương không dám chối nữa, cô đỏ mặt cúi đầu thú nhận. Cô nói:
– Em xin lỗi chị… em…
– Chị đã nói không sao mà… chị không nghĩ gì đâu… thật sự đó… em đừng ngại… dù sao thì ngày xưa… nếu em không nhường Bona cho chị… thì bữa nay…
– Chị đừng nói vậy nữa… em ngại lắm…
– Ừ thôi… chị em mình đừng nhắc chuyện cũ nữa… chị nói thiệt đó… nếu hiện tại… em chưa có mục tiêu nào… em cứ thoải mái với Bona… chị đang ở cữ như vậy… bắt ảnh nhịn… cũng tội lắm… em làm vậy… cũng xem như giúp chị…
Phương nghe vậy thì lại quay qua đùa:
– Không được đâu… chị biểu em thoải mái với ảnh… rồi tới lúc chị sinh em bé xong… chị đòi ảnh lại… em khó chịu chết thì sao…
– Có gì đâu… lúc đó chị em mình xài chung… chơi tay 3 luôn… em chịu không?
– Trời ơi… dạo này chị hư lắm nha… dám nói vậy luôn…
– Quỷ nè… chọc chị nữa… chị nói thiệt mà…
Vậy là hai chị em không còn gì dấu diếm nhau nữa, thực sự cởi mở với nhau nhiều hơn. Nói nào ngay chứ quả thiệt Phương vẫn thích làm tình với Bona lắm. Anh chàng thật thà, dai sức, lại là người Miên, đúng kiểu Phương vẫn thích. Phương vẫn nghĩ Bona là của Thu nên hôm nay cố cố gắng không để chuyện đó xảy ra nữa. Cuối cùng thì chuyện vụng trộm của cô và Bona cũng bị chị ấy biết được, mà chị ấy còn mở lời nói khuyến khích Phương vậy nữa chứ, đâm ra làm cô cũng ngại theo. Phương suy nghĩ rồi nói:
– Vậy thôi… bữa nào em cần… thì em sẽ nói chị nghe… còn… thôi… chị đừng nhắc lại chuyện này nữa nha chị… em ngại lắm…
– Uhm… chị biết rồi… à… còn mấy anh chàng giáo viên mới dọn tới… kế phòng em đó… có chấm anh nào chưa? Nghe nói có một anh đẹp trai lắm… đúng không?
– Uhm… dạ thì…
Thu nhắc làm Phương lại suy nghĩ vẩn vơ nữa. Số là sau tuần lễ chính thức khai giảng, các phòng kế bên của Phương ở khu tập thể cũng đã được lấp đầy. Tốp giáo viên mới về là 5 người. Ba người nữ thì cô không thực sự để ý, cô chỉ chú ý đến hai cậu nam mà thôi. Ba người nữ mới về thì ở mấy căn phòng sát bên phòng Phương. Hai cậu nam kia mặc dù không cùng quê, cũng chả quen biết gì nhưng vì thiếu chỗ nên phải ghép ở chung phòng luôn. Phòng của cả hai nằm sát góc còn lại của khu tập thể, xa khỏi phòng của Phương.
Chị Thu có thông tin không sai chút nào. Một trong hai cậu giáo viên mới về, có một cậu trông… trông rất đẹp trai y chang phim Hàn Quốc vậy. Anh chàng này mới vừa ra trường. Nhà ở tận Sài Gòn, nhưng không hiểu sao lại tình nguyện chọn về đây. Người ở Sài Gòn, chưa biết gia cảnh ra sao mà Phương để ý, anh chàng trắng bóc hà. Gương mặt thì thư sinh, kiểu giống như con nít vậy, mái tóc rất thời trang. Còn tướng tá thì… không phải bàn gì nhiều, nhìn tuyệt vời không chê được. Lúc mới về làm quen, Phương nghe anh chàng nói là có tập ‘gym’ ở trên đó, nên cơ bắp ta nói nhìn chắc nịch.
Nếu lúc trước khi Phương mới về trường, cô nhanh chóng nổi danh là hot girl, thì ở phía còn lại, anh chàng này đã nhanh chóng vụt sáng trở thành “hot boy” mới. Cả đám học sinh nữ không lo học, suốt ngày thấy thầy giáo “Hàn Quốc” đi ngang qua là xúm lại dòm miết. Mà tụi học sinh đó nó mất nết vậy cũng đúng, anh chàng này thực sự cũng thu hút lắm, bản thân Phương cũng không thoát khỏi quy luật chung đó. Nhưng cô còn cố giữ sĩ diện lắm, nhiều khi có ngắm cũng ngắm kín kín thôi, chứ không lộ liễu như bọn học sinh nữ kia… mà thậm chí mấy cô giáo chưa chồng khác cũng vậy nữa, đâu có hơn gì đám học sinh nữ.
Anh chàng thầy giáo còn lại ở chung phòng thì trầm lắng hơn. Cậu ta ở Cần Thơ, cùng quê với Phương. Gương mặt thì hơi đen đen, kiểu trai miệt vườn, không nổi trội như hotboy cùng phòng. Cái dáng thì thư sinh hơn, ốm hơn anh chàng kia nhiều nên tình thực chả ai chú ý tới anh ta cả.
Phương tạm biệt chị Thu thì trời đã về chiều. Cô thơ thẩn đi về khu tập thể. Phương vừa dắt xe cất vào bãi thì đã giật mình khi có ai gọi từ phía sau:
– Chị Phương!
Phương quay lại nhìn thì nhận ra người quen:
– Ah… chào Tuấn… đi tập thể dục hả em?
– Dạ… ở đây không có phòng gym… nên em phải chạy bộ để giữ dáng…
Tuấn là anh chàng đẹp trai mới chuyển về. Vì ở Miệt Thứ không có cái kiểu phòng gym như của Tuấn hay tập trên Sài Gòn nên cứ tầm chiều chiều hoặc sáng sáng là anh chàng ra đường chạy bộ. Tuấn mặc cái quần đùi thể thao, cái áo thun ba lỗ. Cái áo quỷ này có vẻ khá thời trang, hai cái lỗ ở bên cầu vai rất rộng nên chỉ cần nhìn nghiêng một chút là có thể dễ dàng chiêm ngưỡng được cả vùng bụng sáu múi… cả khuôn ngực vuông vức luôn phập phồng của cậu ta. Phương nhìn cậu ta một lượt rồi tấm tắt:
– Siêng quá ha… hèn chi… dáng em đẹp dữ…
– Thiệt hả chị… chị quá khen… em thấy… em cũng chưa được lắm…
– Vậy mà còn chưa được… được nữa… chết con gái người ta hết…
Phương chọc làm gương mặt trắng của cậu ta chuyển sang hồng hào. Tuấn rủ:
– Chị Phương có hay chạy bộ không?
– Không… chị làm biếng lắm…
– Thiệt hả… em thấy dáng chị cũng đẹp lắm… tưởng chị cũng hay chạy bộ lắm chứ…
Cậu ta nhận xét chẳng sai, Phương tuy không chạy bộ nhưng rất hay hoạt động tình dục, làm tiêu hao nhiều năng lượng nên giữ cái dáng rất đẹp như vậy cũng phải. Cậu ta nói chuyện khá duyên dáng, cứ khen Phương đẹp miết. Cô nghe cậu ta nói vẻ rất thật tình chứ chẳng phải là châm chọc gì cô cả. Cô cũng lịch sự khen lại cậu ta, thành thử cả hai cứ nói chuyện một hồi lâu với cái kiểu khen qua khen lại như vậy.
Cả hai trò chuyện một lúc thì mới tạm biệt nhau. Phương cất xe quay lên lầu, còn chàng Tuấn thì bắt đầu thả bộ ra đường. Phương cố giữ vẻ b&igrav