Gái Gú Việt Nam

Cháu Thảo của tôi

Phần 25
Sau khi ăn sáng xong tôi lên công ty ngồi trong phòng chốt cửa nhâm nhi 1 cốc café và không khỏi suy nghĩ về chuyện đó, dường như tôi cảm thấy mình đang rất có lỗi với Dũng, nuôi thằng bé khôn lớn trưởng thành, từ bé đến lớn chưa lần nào hỗn với tôi, nó ngoan như vậy mà tôi nỡ ‘thịt’ vợ nó. Nghĩ tới nghĩ lui cũng mệt mỏi, chuyện nó đã rồi, thôi thì cứ nhắm mắt coi như chưa có chuyện gì xảy ra, đợi nó công tác về rồi nói chuyện sau vậy.

11h20 tôi về đến nhà, thấy ở nhà có mỗi Vi đang đứng dưới bếp nấu cơm, tôi tiến lại hỏi:

– Mẹ đâu con?

Vi quay lại:

– Dạ! Ba mới về. Lúc nãy mẹ có gọi điện về bảo không ăn cơm ở nhà ba ạ.

– Vậy à! – Tôi ngồi xuống ghế uống 1 ngụm nước và ngửa đầu ra đằng sau.

– Chắc hôm nay chỉ có 2 ba con mình ăn cơm thôi Vi ạ, cái Linh tối mới về!

– Dạ Vâng! – Giọng Vi nhỏ nhẹ nhưng tôi cảm nhận trong câu nói đó có sự ngượng ngùng đối với tôi, dù gì con bé nó cũng ngoan hiền, yêu chồng, mà tôi lại nỡ lòng đút vào bên trong nó trong cái vai diễn đó, chắc nó cũng giận tôi lắm. Nhìn Vi đứng trong bếp trong bộ váy màu trắng công thêm chiếc tạp dề, búi tóc cao, má hây hây đỏ vì độ nóng của bếp ga. Nhìn con dâu tôi đẹp vô cùng, thỉnh thoảng lúc dọn bát ra bàn Vi lại liếc nhìn tôi 1 cái rồi quay đi luôn, tôi biết trong ánh nhìn đó không phải bình thường, nhưng tôi không thể đoán ra con bé đang nghĩ gì…

Tôi đi lên tầng thay quần áo và xuống ngồi ăn cơm, không khí thật ảm đạm, chẳng ai nói với ai câu nào, tôi bèn mở lời trước:

– Vi này!

– Dạ! – Vi hơi giật mình và ngẩng đầu lên, cặp má vẫn hơi đỏ, đôi môi mím lại nhẹ nhàng nhai thức ăn.

Tôi hơi bị sững lại vì vẻ đáng yêu của Vi, tôi ấp úng:

– À… À thì, dạo này con thấy trong người thế nào, nghén cái gì thì bảo ba nhé!

– Dạ vâng ạ! – Vi lại tiếp tục hơi cúi xuống và ăn.

Đến đây tôi tịt luôn chẳng biết nói gì nữa, với bản tính không thích sự căng thẳng tôi liền đi luôn vào cái vấn đề mà nó làm nên khoảng cách này.

Tôi đặt bát xuống:

– Vi! Ba xin lỗi!

Vi:

– Ơ! – Và cũng đặt bát xuống bàn, không nói gì mắt hơi liếc sang bên trái.

– Ba biết con đang tức ba, hay đại loại 1 thứ cảm giác gì đó như thế, nhưng thực ra lúc đó ba không kiềm chế được…

– Dạ! Không có gì đâu ạ. – Vi ngắt lời tôi.

– Con xin phép! – Vi đứng lên và đi thẳng lên phòng Linh.

Tôi biết ngay mà, con bé Vi chắc ghét tôi lắm, tôi ngồi dọn bát trong tâm trạng buồn rười rượi, nhưng không thể thế này được, tôi vệ sinh cá nhân xong đi lên phòng Linh, phải nói cho ra nhẽ mới được.

Cộc! Cộc! Cộc!:

– Vi ơi! Ba muốn nói chuyện với con.

Tiếng vọng ra từ trong phòng:

– Cửa không khóa đâu ba!

Tôi mở cửa đi vào thấy Vi ngồi 1 góc trên giường và hình như nó đang khóc, tôi nhẹ nhàng ngồi xuống.

– Vi! Ba…

– Con biết ba định nói gì rồi! – Vi lại ngắt lời tôi.

Vi cầm cái gối để lên đùi (dáng ngồi hình chữ Z vì đang mặc váy):

– Thực ra anh Dũng nói chuyện với con cả đêm hôm qua ba ạ.

– Nói chuyện gì thế con? – Tôi tò mò.

– Anh ấy bảo không trách ba đâu, anh ấy hiểu khi ba làm thế, vì ba không phải diễn viên và cũng là 1 người đàn ông, khi mà diễn thế với con, ba không kiềm chế được đúng không?, Và ba đã làm vậy. Mặc dù anh ấy không hề muốn, nhưng mà…

Nói đến đây Vi chảy nước mắt xuống má.

– Sao thế con. – Tôi ngồi sát lại an ủi.

– Hic… nhưng mà… hic. Lúc ba đi vào trong phòng tắm, anh ấy đã nói những lời khiến con sợ, dường như lúc ấy không phải anh Dũng mà con đã yêu nữa, bao nhiêu năm yêu nhau mà con không hề biết anh ấy lại là người như thế. Con không muốn anh ấy có suy nghĩ như vậy. Bệnh hoạn! Huhu.

Tôi chưa hiểu gì:

– Là sao con, ba không hiểu, con nói rõ ra xem nào!

Vi nước mắt ngắn nước mắt dài:

– Vâng! Lúc đó anh ấy đè con ra và làm chuyện ấy với con, rồi nói những câu đại loại như là: “Ba làm chuyện đó với em”, ‘nước’… rồi 1 số thứ nữa. Hic hic… con không nói được nữa đâu… Hic… ba chỉ cần biết anh ấy không trách ba là được rồi, anh ấy còn bảo tìm cơ hội nói rõ cho ba để ba đỡ phải suy nghĩ, dằn vặt ấy.

– À ra thế… – người tôi như nhẹ nhõm hơn khi nghe Vi nói vậy, thằng con tôi quả thật rất có hiếu, tôi đã rất hài lòng khi có 1 đứa con như vậy. Nhưng mà cũng thật đáng lo ngại khi nó có suy nghĩ thế, bệnh hoạn quá… nhưng nghĩ đi nghĩ lại chắc thằng Dũng giống gen tôi, tôi thì cũng bệnh hoạn không kém nên không thể trách nó được.

– Rồi anh ấy còn nói với con trước khi đi: “Em ở nhà với ba mẹ ngoan ngoãn, không được làm gì khi không có anh ở đó nghe chưa?, Nếu có làm gì thì đừng để mẹ anh với cái Linh nó biết”. – Nói xong Vi lại khóc nức nở.

– Trời sao nó lại nói thế với con. – Tôi ngạc nhiên.

– Đấy! Ba thấy chưa, huhu anh ấy coi con như cave ấy. Huhu…

– Trời ạ! Không đến mức đấy đâu Vi, chẳng qua Dũng nó nghĩ cho con thôi, sợ con ở đây buồn, hay thiếu thốn tình cảm, đây là gia đình nên nó cũng yên tâm đi công tác, nó nói vài câu vậy để con thoải mái trong suy nghĩ mà, thằng Dũng nó cũng tâm lý đấy chứ, đúng không con.

Vi vẫn khóc…

Tôi cũng không biết phải làm thế nào, tôi hay mất bình tĩnh trước nước mắt của con gái, chỉ biết ngồi đó và nói vài câu vớ vẩn như: “Thôi con”, “đừng khóc nữa”… haiz thật là khó sử mà…

Đúng lúc đó tôi nghe thấy tiếng chạy bịch bịch lên cầu thang.

– Chị Vi ơi! Em mua kem cho chị nè…

– Ơ! Ba… Chị Vi, chị sao thế, sao chị lại khóc?

– Con bé Linh về, nó đứng ở cửa phòng ngơ ngác nhìn khi thấy cảnh tượng Vi ngồi trên giường khóc, còn tôi đang ngồi ngoài cạnh giường vẻ mặt buồn rầu. Chắc nó sẽ hiểu lầm tôi mất.

– Linh à! Sao hôm nay đi học về sớm thế con?

Linh lẳng lặng đi vào phòng đặt túi và kem xuống bàn học:

– Con chỉ ước mình về nhà sớm hơn 1 chút. – Linh lườm tôi với ánh mắt sát thủ.

Tôi luống cuống:

– Không phải như con nghĩ đâu! Trời ơi Linh ơi là Linh, con đang nghĩ gì thế.

Vi cũng không hiểu bọn tôi đang nói gì:

– Linh à! Đi học về sớm thế em.

– Vâng hôm nay bọn em nghỉ học chiều, mà chị ơi chị làm sao thế, ba em mắng chị à. – Linh nhảy tót lên giường ngồi vào ôm Vi.

– Không phải đâu em, ba với chị đang nói chuyện ấy mà.

Tôi đứng dậy thở phào, cảm thấy Linh như cứu tinh của tôi, con bé nó an ủi người khác tốt lắm:

– Thôi 2 con nói chuyện nhé, ba về phòng đây!

– Từ đã ba, với con mấy cái kem. – Linh chỉ tay ra bàn.

Tôi thấy trong túi có 5, 6 cái kem merino, đưa cho cái Linh nó không cảm ơn còn lườm tôi 1 cái.

Cảm thấy yên tâm khi Linh ở đấy với Vi, tôi liền sang phòng nằm nghỉ vì tầm 20p nữa phải đi làm, gần đây công việc cũng nhiều nên suốt ngày phải đến công ty, tôi chỉ muốn ở nhà để được ngắm con dâu và con gái. Nghĩ đến lời nói của thằng Dũng tôi cảm thấy như thằng con trai tôi chắp thêm cánh vào con chim tôi vậy, nếu nó đã đồng ý thì chỉ còn mỗi nhiệm vụ của tôi nữa thôi, làm thế nào để được phang cô con dâu ngoan hiền thêm 1 lần nữa đây, lúc thì con bé Linh ở nhà, lúc thì bà vợ tôi, lúc mọi người đều vắng nhà thì thư ký lại gọi lên công ty gấp. Đời quá nhọ…

1 tuần sau, tôi đang ngồi xem tivi dưới phòng thấy con bé Linh đi ra ngoài sân, cũng chỉ bình thường như bao ngày thôi nhưng hôm nay con bé mặc váy, nhìn đôi mông nó thấp thoáng sau bộ váy ấy vừa cong vừa đánh qua lại theo bước chân của nó làm cu tôi hơi ngỏng lên, dù gì lâu rồi cũng chưa được thỏa mãn, với lại vợ tôi đang ở trường và Vi đang đi chợ. Tôi đứng dậy đi theo hóa ra con bé ra ngoài sân đánh đôi giày vải của nó.

– Con đang làm gì thế Linh. – Tôi đứng trên thềm nhà hỏi.

– Ba nhìn mà không biết à. – Nó lúc nào cũng thế, ngỗ ngược nhưng đáng yêu.

– Đi đâu mà giầy bẩn thế kia con?

Lúc nãy con đi học về dừng đèn đỏ có cái vũng nước con đã tránh đứng ở đó rồi, có 1 thằng thiểu năng nó chen lên làm con chống chân dẫm xuống dưới nước, hừm! Bực cả mình… không xin lỗi lại còn quay lại: “Em ơi đi chơi không” (giả giọng thằng đó). Đã thế nhìn còn xấu nữa chứ, tởm chết đi được.

– Ha ha ha ha! – Tôi cười khoái chí.

– Úi giời có sao đâu, con gái của ba xinh thế này bọn nó trêu 1 tí chết ai. Ha ha ha.

– Hừm! Lũ đàn ông là loại động vật có vú vô duyên nhất hành tinh.

Con bé tức trông thật đáng yêu, tôi bước xuống thềm đi ra chỗ Linh, có vẻ đứng cầm mấy chậu lan ngó qua lại thực chất tôi đã để ý từ nãy con bé ngồi cổ áo nó hở ra 1 đoạn, đi ra đây chỉ muốn nhìn rõ hơn, cũng được sờ rồi, bóp rồi, mút đầu ti các kiểu rồi, nhưng tôi vẫn thích nhìn ở góc độ này, với lại cũng lâu rồi đâu có thấy, nhỡ ti con bé lại to ra thì sao.

Tôi đứng huýt sáo vẻ yêu đời mắt thỉnh thoảng liếc xuống dưới, cổ áo trễ để lộ ra 1 nửa bộ ngực khá đầy đặn của Linh, và chiếc áo con màu trắng, hình như là không dây, chỉ ôm vào thôi, cái màu trắng của áo con và màu da của Linh như hòa quyện lại với nhau nhìn kích thích vô cùng, con cu tôi lại ngỏng lên to tướng trong quần. Tôi đang nhìn thì Linh ngước lên.

– Này ba! Con bảo… Ơ! – Linh cau mày, rửa tay cầm cổ áo kéo lên.

– Gì thế con? – Tôi vờ như rất bình thường.

– Không gì cả, ba vào nhà đi. Hừm! – Xong lẩm bẩm cái gì tôi không nghe rõ.

Tôi bị đuổi ra ghế ngồi ngắm lan, thỉnh thoảng lại liếc sang chỗ Linh, đầu óc tôi vẫn chỉ nghĩ về bộ ngực đẹp của con bé, chứ phong lan phong lọt gì ở đây. Bỗng thấy Linh đứng dậy vươn vai, giơ 2 cánh tay thon thả của nó lên trời, tóc dài ngang lưng, chân đứng thẳng, váy bị nhấc lên trên đùi, đùi con bé trắng bốp và đôi mông cong gợi dục. Nhìn từ góc này mới thấy nó ‘ngon’ như thế nào. Chết thôi 1 ông bố mà nghĩ về con gái mình như thế đấy.

Linh xách giày treo lên dây phơi rồi đi vào nhà, lúc đi qua chỗ tôi mùi thơm ở tóc nó thoang thoảng bay vào mũi, bấn quá tôi liều mạng đưa tay bóp mông con bé, bàn tay tôi đặt ở mông còn ngón tay thò sâu vào bên trong háng chạm vào bướm nó, vì váy ngủ mà nên mềm mại lắm, dễ sờ. Đúng lúc đó Vi mở cổng ra và đã chứng kiến hết cảnh tôi bóp mông Linh, tất cả mọi thứ diễn ra trong tích tắc nên Linh chưa kịp phản kháng gì, quay ra định đ&aacu