Gái Gú Việt Nam

Cách biệt tuổi tác – Tác giả Why Not Me

Phần 8
Theo đúng Kế hoạch được anh Trưởng phòng KCS dày công soạn thảo và ban hành, chúng tôi rất háo hức chuẩn bị cho một chuyến đi du xuân hứa hẹn nhiều niềm vui. Ơn giời, gần đến ngày đi thì trời chuyển nắng khá to.

KCS dĩ nhiên trong thành phần tham gia do tôi đã định hướng ông Trưởng phòng KCS ngay từ trước thời điểm lập kế hoạch.

KCS không biết điều này, em cũng nhắn tin cho tôi hỏi thăm về cụ thể chuyến đi, em nói em cũng rất háo hức, em nói em chưa bao giờ được đi Sapa cả. Em rủ tôi đi mua quần áo mới để chuẩn bị cho chuyến đi.

Tôi đồng ý và chúng tôi lại có một buổi đi lượn lờ thành phố ngày cuối tuần. Tôi mua tặng em một chiếc váy trắng trông rất nữ tính, em thích lắm. KCS luôn lựa chọn những chiếc váy không xẻ sâu phần ngực bởi vì em muốn che đi khuyết điểm của mình. KCS chọn mua cho tôi một chiếc áo phông khá thời trang và em nhất quyết trả tiền cho chiếc áo này.

Tôi thấy KCS thực sự là một cô bé có tính cách hay.

Thực sự trong khoảng thời gian này, tình cảm của tôi và KCS lớn dần lên, đã có nhiều lúc tôi cảm thấy tội lỗi với KCS khi cứ lén lút nhắn tin qua lại với Vy. Nhưng nói thế nào nhỉ, Vy là một cô gái trẻ, như một viên đá lạnh thả vào cốc nước đang đun sôi vậy, nó là một cảm giác rất lạ đến với tôi mỗi khi nói chuyện với Vy, mặc dù chúng tôi chưa hề gặp lại nhau sau lần ở nhà Thanh tra.

Thôi, quay lại với KCS.

Cuối cùng thì ngày đi chơi cũng đến. Đoàn chúng tôi đi ít hơn dự kiến, gồm khoảng 20 người.

Theo lịch, chúng tôi sẽ xuất phát từ tối và đi cả đêm, đến sáng thì may ra đến được với mảnh đất Sapa. Tôi đã nháy với KCS từ đầu rằng em tìm chỗ nào cho cả anh nữa nhé, và thế là KCS rất chủ động chọn một ghế phía gần cuối xe. KCS rất chu đáo em chuẩn bị sẵn hai chiếc gối ôm cổ, một cái cho em và một cái cho tôi, em giấu cái gối cho tôi trong balo của em hình như tránh để mọi người trên xe trông thấy.

Chị Phó phòng KCS ngồi ghế đầu, bật loa và nói dõng dạc giới thiệu về chuyến đi, về kinh phí các nhà tài trợ, nơi đến, điểm đến và các hoạt động theo kế hoạch của đoàn. Chúng tôi sẽ ở Sapa trong 2 ngày, 2 đêm (không tính thời gian đi xe). Sau vài bài karaoke cây nhà lá vườn của các thành viên trên xe, lúc này trời đã về khuya, cả đoàn yêu cầu dừng nhạc, tắt đèn để cả xe đi ngủ.

KCS ban đầu sử dụng gối ôm cổ, nhưng sau thì em bỏ gối xuống để ôm và dựa đầu vào vai tôi. Em ghé sát vào tai tôi nói nhỏ:

– Cho em dựa nhờ tí nhé.
– Em dựa vào anh cả đời cũng được – Tôi nói.
– Phét – Em khẽ nói.

Tôi mạnh dạn nắm lấy tay em. Giữa không gian tối om trong xe, thi thoảng có một vài vạt sáng từ đèn đường nhà dân phản chiếu vào trong xe, ánh sáng không đáng kể và vụt qua rất nhanh, cả xe đều đã lim dim ngủ không một ai để ý đến ai.

KCS lúc này không phản ứng gì, em để im cho tôi nắm tay em, tôi cảm nhận được hơi thở của em dồn dập hơn. Tôi liếc nhìn sang hàng ghế bên cạnh, tay Kỹ thuật viên đang ngáy khò khò bên cạnh là một